Bài Mới Nhất Các Chủ Đề Sách Đã Suy Ngẫm Xem Bài Theo Tác Giả

Ma-thi-ơ 27:1-10 Giu-đa Tự Sát

Ma-thi-ơ 27:1-10 Giu-đa Tự Sát

Hôm nay, ngày 04/03/2026, trong ân điển của Thiên Chúa, chúng ta hãy vui mừng, cùng nhau đọc và suy ngẫm Lời Chúa trong Ma-thi-ơ 27:1-10.

1 Khi buổi sáng đã đến, hết thảy các thầy tế lễ thượng phẩm và các trưởng lão trong dân đã tổ chức họp bàn nghịch lại Đức Chúa Jesus để giết chết Ngài.
2 Họ đã trói Ngài, giải và nộp Ngài cho Thống Đốc Phi-lát.
3 Khi ấy, Giu-đa, kẻ đã nộp Ngài, thấy rằng Ngài đã bị định tội, thì hối tiếc. Người đã trả lại ba mươi miếng bạc cho các thầy tế lễ thượng phẩm và các trưởng lão,
4 nói rằng: "Tôi đã phạm tội, nộp máu vô tội." Nhưng họ đã nói: "Điều ấy liên quan gì chúng ta? Ngươi sẽ tự lo liệu."
5 Người đã ném các miếng bạc vào Đền Thờ, lui ra, và đi treo mình.
6 Các thầy tế lễ thượng phẩm đã lấy các miếng bạc và nói: "Không được phép để chúng vào kho, vì đó là giá của máu."
7 Thế rồi, họ đã tổ chức họp bàn, dùng chúng mua ruộng của người thợ gốm để làm nơi chôn những khách lạ.
8 Vậy nên, ruộng ấy đã được gọi là "ruộng máu" cho tới ngày nay.
9 Bấy giờ, đã được ứng nghiệm lời đã được nói bởi Tiên Tri Giê-rê-mi rằng: "Họ đã lấy ba mươi miếng bạc, giá của Đấng đã bị định giá, là Đấng đã bị định giá bởi con cái I-sơ-ra-ên.
10 Họ đã đưa chúng để mua ruộng của một người thợ gốm, như Chúa đã truyền ta." {Xa-cha-ri 11:12-13. Vì trong Thánh Kinh tiếng Hê-bơ-rơ các sách tiên tri được gom chung thành một sách với sách Giê-rê-mi đứng đầu nên có lẽ Ma-thi-ơ muốn nói đến vị trí của lời tiên tri chứ không nói đến người nói.}

Gợi Ý Suy Ngẫm:

1. Sự họp bàn của "hết thảy" các thầy tế lễ thượng phẩm và các trưởng lão trong dân I-sơ-ra-ên để tìm cách giết Đức Chúa Jesus nói lên điều gì?
2. Điều gì đã thúc đẩy Giu-đa hành động hối tiếc và trả lại tiền? Sự hối tiếc này có điểm gì khác biệt so với sự ăn năn thật theo Tin Lành?
3. Câu trả lời lạnh lùng của các thầy tế lễ: "Điều ấy liên quan gì chúng ta? Ngươi sẽ tự lo liệu" đã tiết lộ điều gì về bản chất thực sự của họ? Phải chăng họ chỉ dùng Giu-đa như một công cụ?
4. Hành động Giu-đa ném bạc vào Đền Thờ rồi đi treo cổ tự tử cho thấy tình trạng tuyệt vọng cùng cực của ông. Theo bạn, đâu là ranh giới giữa "hối tiếc" vì hậu quả và "ăn năn" để quay trở lại với Đức Chúa Trời?
5. Điều gì là nghịch lý trong thái độ của các thầy tế lễ thượng phẩm? Họ không ngại ngần lên kế hoạch giết Đức Chúa Jesus, nhưng lại rất "đạo đức" khi không muốn bỏ tiền ấy vào kho Đền Thờ vì cho đó là "giá của máu". Sự giả hình này nói gì về lương tâm của họ?
6. Việc dùng số tiền ấy mua "ruộng máu" để chôn khách lạ là một sự mỉa mai cay đắng. Câu chuyện này ứng nghiệm lời tiên tri xưa ra sao, và nó khẳng định quyền năng tể trị nào của Đức Chúa Trời?
7. Nhìn vào toàn bộ câu chuyện, vai trò của Giu-đa là gì? Ông là nạn nhân của hoàn cảnh hay là người chịu trách nhiệm hoàn toàn cho lựa chọn của chính mình? Bài học về trách nhiệm cá nhân ở đây là gì?

Gợi Ý Áp Dụng:

1. Khi đối diện với hậu quả của tội lỗi, tôi thường có phản ứng nào: chạy đến với Đức Chúa Trời để ăn năn và tìm kiếm sự tha thứ, hay giống như Giu-đa, tự mình giải quyết trong tuyệt vọng? Tôi học được điều gì từ Tin Lành về con đường trở về?
2. Tôi có bao giờ cảm thấy mình như Giu-đa, khi nhận ra những giá trị mình đang theo đuổi thực chất chỉ là "ba mươi miếng bạc" tầm thường? Làm thế nào để tôi đánh giá lại những ưu tiên trong đời sống theo quan điểm của Đức Chúa Trời?
3. Tôi có thể vô tình có thái độ giống như các thầy tế lễ, khi quá chú trọng vào hình thức bên ngoài hay việc giữ luật lệ mà lại lạnh nhạt, thiếu yêu thương và công chính với những người xung quanh không?
4. Câu chuyện này nhắc nhở tôi điều gì về sự nguy hiểm của việc "hối tiếc" đơn thuần? Làm thế nào để tôi có thể phân biệt sự hối tiếc đó với một tấm lòng thực sự ăn năn, sẵn sàng thay đổi và để cho Đức Chúa Trời phục hồi?
5. "Tiền bạc" và "của cải" có bao giờ trở thành một cái bẫy khiến tôi xem nhẹ hoặc thờ ơ với các mệnh lệnh rõ ràng của Đức Chúa Trời trong Lời Ngài hay không?
6. Có khi nào tôi lợi dụng lòng tốt hay sự ngây thơ của người khác để đạt được mục đích cá nhân, giống như các nhà lãnh đạo tôn giáo đã dùng Giu-đa? Bài học về sự tôn trọng và yêu thương người lân cận là gì?
7. Làm thế nào tôi có thể ghi nhớ rằng dù trong những tình huống tưởng chừng như tồi tệ nhất, khi con người bội bạc và phản bội, thì chương trình và mục đích cứu rỗi của Đức Chúa Trời vẫn đang được hoàn thành một cách trọn vẹn?

Có 4 bài chia sẻ trong chủ đề này:
Dương Quang Trung
04/03/2026 18:49

Ngày 04/03/26.

Ma-thi-ơ 27:1-10 Giu-đa Tự Sát.

Kính thưa Chúa, hôm nay, ngày 04/ 03/2026, trong ân điển của Thiên Chúa, con vui mừng đọc và suy ngẫm Lời Chúa trong Ma-thi-ơ 27:1-10.
Con cầu xin Đức Thánh Linh, soi sáng, mở mắt con, xin cho con thấy được sự lạ lùng, kỳ diệu trong luật pháp của Ngài, sức mạnh, quyền năng trong Lời Ngài, xin giúp con áp dụng Lời Ngài vào đời sống con, để con được trở nên con cái đích thực của Ngài. Con thành kính cầu xin trong Danh Đức Chúa Jesus Christ. A-men.

1 Khi buổi sáng đã đến, hết thảy các thầy tế lễ thượng phẩm và các trưởng lão trong dân đã tổ chức họp bàn nghịch lại Đức Chúa Jesus để giết chết Ngài.
2 Họ đã trói Ngài, giải và nộp Ngài cho Thống Đốc Phi-lát.
3 Khi ấy, Giu-đa, kẻ đã nộp Ngài, thấy rằng Ngài đã bị định tội, thì hối tiếc. Người đã trả lại ba mươi miếng bạc cho các thầy tế lễ thượng phẩm và các trưởng lão,
4 nói rằng: "Tôi đã phạm tội, nộp máu vô tội." Nhưng họ đã nói: "Điều ấy liên quan gì chúng ta? Ngươi sẽ tự lo liệu."
5 Người đã ném các miếng bạc vào Đền Thờ, lui ra, và đi treo mình.
6 Các thầy tế lễ thượng phẩm đã lấy các miếng bạc và nói: "Không được phép để chúng vào kho, vì đó là giá của máu."
7 Thế rồi, họ đã tổ chức họp bàn, dùng chúng mua ruộng của người thợ gốm để làm nơi chôn những khách lạ.
8 Vậy nên, ruộng ấy đã được gọi là "ruộng máu" cho tới ngày nay.
9 Bấy giờ, đã được ứng nghiệm lời đã được nói bởi Tiên Tri Giê-rê-mi rằng: "Họ đã lấy ba mươi miếng bạc, giá của Đấng đã bị định giá, là Đấng đã bị định giá bởi con cái I-sơ-ra-ên.
10 Họ đã đưa chúng để mua ruộng của một người thợ gốm, như Chúa đã truyền ta." {Xa-cha-ri 11:12-13. Vì trong Thánh Kinh tiếng Hê-bơ-rơ các sách tiên tri được gom chung thành một sách với sách Giê-rê-mi đứng đầu nên có lẽ Ma-thi-ơ muốn nói đến vị trí của lời tiên tri chứ không nói đến người nói.}

Những điều con học được.
Kính thưa Chúa.

1/ Sự họp bàn của "hết thảy" các thầy tế lễ thượng phẩm và các trưởng lão trong dân I-sơ-ra-ên để tìm cách giết Đức Chúa Jesus nói lên một sự thật xấu xa, gian ác, không thể chấp nhận được: thầy tế lễ thượng phẩm cũng như các trưởng lão là những người được thay mặt Chúa để ban, để gieo sự sống cho con người thì giờ đây họ lại bàn nhau để lập mưu giết người.

2. Thưa Chúa, khi Giu-đa thấy Chúa bị định tội và bị nguy đến tính mạng, dù ông biết Ngài vô tội đã thúc đẩy Giu-đa hành động hối tiếc và trả lại tiền. Sự hối tiếc này có điểm khác biệt là, nhẽ ra ông phải đến với Chúa, phủ phục dưới chân Ngài, nhận rằng, tôi là kẻ có tội. Đó là sự ăn năn thật theo Tin Lành.

3. Thưa Chúa, câu trả lời lạnh lùng của các thầy tế lễ: "Điều ấy liên quan gì chúng ta? Ngươi sẽ tự lo liệu" đã tiết lộ bản chất thực sự của họ là những con người gian ác, thấy người vấp ngã mà dừng dung, không giúp đỡ, họ chỉ dùng Giu-đa như một công cụ giúp họ thực hiện ý đồ xấu xa của mình.

4. Thưa Chúa: Hành động Giu-đa ném bạc vào Đền Thờ rồi đi treo cổ tự tử cho thấy tình trạng tuyệt vọng cùng cực của ông. Theo con nghĩ, ranh giới giữa "hối tiếc" vì hậu quả và "ăn năn" để quay trở lại với Đức Chúa Trời thật mong manh.

5. Thưa Chúa: Sự nghịch lý trong thái độ của các thầy tế lễ thượng phẩm như con đã nói câu trên: Họ đại diện cho Chúa để ban, gieo sự sống, mầm sống nhưng đã không ngại ngần lên kế hoạch giết Đức Chúa Jesus, lại rất "đạo đức" khi không muốn bỏ tiền ấy vào kho Đền Thờ vì cho đó là "giá của máu". Sự giả hình này nói sự thối nát, mọt ruỗng về lương tâm của họ.

6. Thưa Chúa: Việc dùng số tiền ấy mua "ruộng máu" để chôn khách lạ là một sự mỉa mai cay đắng. Câu chuyện này Chúa đã biết trước và ứng nghiệm lời tiên tri xưa (Xa-cha-ri 11:12-13), và nó khẳng định quyền năng tể trị của Đức Chúa Trời, Ngài cho con người có quyền tự do hành động trong sự cho phép của Ngài. Ngài biết trước mọi sự, làm chủ mọi sự và dẫn dắt theo kết cục tốt lành của Ngài. Cảm tạ Chúa.

7. Thưa Chúa: Nhìn vào toàn bộ câu chuyện, vai trò của Giu-đa trở nên công cụ của Sa-tan. Ông là nạn nhân của hoàn cảnh và cũng là người chịu trách nhiệm hoàn toàn cho lựa chọn của chính mình. Bài học về trách nhiệm cá nhân ở đây là mọi ý nghĩ, mọi lời nói, mọi hành động của con người, của chính con đừng đi theo ý riêng mình, nhưng hãy theo ý Chúa: tốt lành, công chính, yêu thương, có ảnh hưởng tốt cho cộng đồng, cho sự vinh quang của Đức Chúa Trời. A-men. Cảm tạ Chúa.

Phần con áp dụng.
Kính thưa Chúa.

1/ Khi đối diện với hậu quả của tội lỗi, con phải chạy đến với Đức Chúa Trời để ăn năn và tìm kiếm sự tha thứ, chứ không giống như Giu-đa, tự mình giải quyết trong tuyệt vọng. Con học được từ Tin Lành là hãy chạy đến với Chúa, quỳ dưới chân Ngài, xưng tội là con đường trở về duy nhất. Con Cảm tạ Chúa.

2. Thưa Chúa: Đã có những lúc con cảm thấy mình như Giu-đa, khi nhận ra những giá trị mình đang theo đuổi thực chất chỉ là "ba mươi miếng bạc" tầm thường để rồi sự gặt hái cuối cùng chỉ là sự hư không, hư mất. Để đánh giá lại những ưu tiên trong đời sống theo quan điểm của Đức Chúa Trời, con phải thực hiện Giô-suê 1:8, chỉ có Lời Chúa là lẽ thật, là chân lý cho con thấy được những ưu tiên trong đời sống. Con cảm tạ Chúa.

3. Thưa Chúa: con có thể vô tình có thái độ giống như các thầy tế lễ, khi quá chú trọng vào hình thức bên ngoài hay việc giữ luật lệ mà lại lạnh nhạt, thiếu yêu thương và công chính với những người xung quanh. Để tránh tình trạng này, con cần câu nguyện, tìm ý Chúa và thực hiên Giô-suê 1:8 để luôn sáng suốt nhận định đúng đắn. Cảm tạ Chúa.

4. Thưa Chúa Câu chuyện này nhắc nhở con hãy tỉnh táo, cảnh giác về sự nguy hiểm của việc "hối tiếc" đơn thuần. Để con phân biệt sự hối tiếc đó với một tấm lòng thực sự ăn năn, sẵn sàng thay đổi và để cho Đức Chúa Trời phục hồi, con chỉ có thực hiên Giô-suê 1:8. Chỉ Lời Ngài có sức mạnh có sáng suốt mới giúp con nhận ra mọi sự. Con Cảm tạ Chúa.

5. Thưa Chúa "Tiền bạc" và "của cải" sẽ trở thành một cái bẫy khiến con xem nhẹ hoặc thờ ơ với các mệnh lệnh rõ ràng của Đức Chúa Trời trong Lời Ngài. Chỉ Lời Ngài đem lại cho con sự khôn sáng để giải quyết theo ý muốn tốt lành của Ngài. Con Cảm tạ Chúa.

6. Thưa Chúa, con nghĩ, con chưa có khi nào tôi lợi dụng lòng tốt hay sự ngây thơ của người khác để đạt được mục đích cá nhân, giống như các nhà lãnh đạo tôn giáo đã dùng Giu-đa. Bài học về sự tôn trọng và yêu thương người lân cận là: hãy giúp họ biết đến Chúa, biết đến Tin Lành, biết đến tình yêu và quyền năng vô bờ bến của Ngài. Con Cảm tạ Chúa.

7. Thưa Chúa, để con có thể ghi nhớ rằng dù trong những tình huống tưởng chừng như tồi tệ nhất, khi con người bội bạc và phản bội, thì chương trình và mục đích cứu rỗi của Đức Chúa Trời vẫn đang được hoàn thành một cách trọn vẹn thì con cần biết rằng Chúa tể trị mọi sự, đi trước, biết trước mọi sự. Không ai cản được ý Chúa và đó là những lẽ thật, những chân lý không thể chối cãi được, Con Cảm tạ Chúa.
Con cảm tạ ơn Chúa đã soi sáng con bài hôm nay. Nguyện mọi vinh quang, tôn quý, năng lực đều thuộc về Thiên Chúa đời đời vô cùng. Nguyện xin ân điển của Thiên Chúa, sự hiểu biết về Ngài, được đầy dẫy trong con. A-men.

Trong ân điển của Đức Chúa Jesus Christ.
Con Dương Quang Trung.


Đặng Thái Học
05/03/2026 08:29

Ma-thi-ơ 27:1-10 - Giu-đa Tự Sát

Kính lạy Đức Chúa Trời, Cha Toàn Năng của con ở trên trời!

Con dâng lời cảm tạ ơn Cha về ơn phước Ngài ban, cho con được tiếp tục học, suy ngẫm Thánh Kinh. Nguyện Đức Thánh Linh hướng dẫn con vào sự hiểu biết và áp dụng bài học hôm nay cách kết quả trong đời sống hằng ngày theo thánh ý Ngài!

1 Khi buổi sáng đã đến, hết thảy các thầy tế lễ thượng phẩm và các trưởng lão trong dân đã tổ chức họp bàn nghịch lại Đức Chúa Jesus để giết chết Ngài.
2 Họ đã trói Ngài, giải và nộp Ngài cho Thống Đốc Phi-lát.

Sau cuộc xét xử trong đêm, khi buổi sáng đến, các thầy tế lễ thượng phẩm và các trưởng lão trong dân đã tổ chức họp bàn để hợp thức hóa bản án, nghịch lại Đức Chúa Jesu để giết chết Ngài. Họ đã trói Ngài, giải nộp Ngài cho thống đốc Phi-lát. Sự kiện này đã được chính Chúa báo trước về âm mưu của người Do-thái trong chương trình cứu rỗi của Đức Chúa Trời.

3 Khi ấy, Giu-đa, kẻ đã nộp Ngài, thấy rằng Ngài đã bị định tội, thì hối tiếc. Người đã trả lại ba mươi miếng bạc cho các thầy tế lễ thượng phẩm và các trưởng lão,
4 nói rằng: "Tôi đã phạm tội, nộp máu vô tội." Nhưng họ đã nói: "Điều ấy liên quan gì chúng ta? Ngươi sẽ tự lo liệu."
5 Người đã ném các miếng bạc vào Đền Thờ, lui ra, và đi treo mình.

Câu 3-5: Khi Giu-đa Ích-ca-ri-ốt thấy Đức Chúa Jesus đa bị định tội, thì ông đã hối tiếc về việc làm của mình, nên đã trả lại ba mươi miếng bạc cho các thầy tế lễ thượng phẩm và các trưởng lão, thú nhận đã phạm tội vì đã nộp người vô tội, nhưng các thầy tế lễ thượng phẩm và các trưởng lão đã thờ ơ, vô trách nhiệm, khiến Giu-đa đã ném các miếng bạc vào Đền Thờ, và đi treo cổ. Sự hối hận vì hậu quả mà không thật lòng ăn năn trước mặt Đức Chúa Trời, dẫn đến sự tuyệt vọng.

Giu-đa Ích-ca-ri-ốt và Phi-e-rơ cùng thuộc nhóm Mười Hai, được dạy dỗ trực tiếp, chứng kiến phép lạ về quyền năng của Chúa, đều được Chúa báo trước vế sự vấp ngã. Tuy nhiên, Giu-đa xuất phát từ lòng tham lam và sự bất mãn, dẫn đến tấm lòng chai lỳ. Phi-e-rơ thì vì tự tin và sợ hãi nhất thời; yêu Chúa nhng lại yếu đuối tâm linh. Kết cục là một người đã tự kết liễu cuộc đời mình trong tuyệt vọng, vì đã khước từss ân điển. Và một người đã tan vỡ tấm lòng nhưng vẫn hướng về Chúa, vì tiếp nhận ân điển. Bài học cho con dân Chúa về sự thất bại không phải là dấu chấm hết, nhắc nhớ chúng con hãy tỉnh thức và cầu nguyện không thôi.
6 Các thầy tế lễ thượng phẩm đã lấy các miếng bạc và nói: "Không được phép để chúng vào kho, vì đó là giá của máu."
7 Thế rồi, họ đã tổ chức họp bàn, dùng chúng mua ruộng của người thợ gốm để làm nơi chôn những khách lạ.

8 Vậy nên, ruộng ấy đã được gọi là "ruộng máu" cho tới ngày nay.

Các thầy tế lễ thượng phẩm đã lấy các miếng bạc và biết rằng, những miếng bạc này là gí của máu, nên không được phép để chúng vào kho. Thế rồi, họ đã cùng bàn với nhau, quyết định dùng chúng để mua ruộng của người thợ gốm để làm nơi chôn những người ngoại bang. Vậy nên, ruộng ấy đã được gọi là "ruộng máu" cho tới ngày nay. Đây là một nghịch lý về nghi thức “tiền máu” nhưng họ lại cố tình kết án người vô tội cách công khai.
9 Bấy giờ, đã được ứng nghiệm lời đã được nói bởi Tiên Tri Giê-rê-mi rằng: "Họ đã lấy ba mươi miếng bạc, giá của Đấng đã bị định giá, là Đấng đã bị định giá bởi con cái I-sơ-ra-ên.

10 Họ đã đưa chúng để mua ruộng của một người thợ gốm, như Chúa đã truyền ta." {Xa-cha-ri 11:12-13. Vì trong Thánh Kinh tiếng Hê-bơ-rơ các sách tiên tri được gom chung thành một sách với sách Giê-rê-mi đứng đầu nên có lẽ Ma-thi-ơ muốn nói đến vị trí của lời tiên tri chứ không nói đến người nói.}
Bấy giờ, những điều ấy đã được ứng nghiệm bởi Tiên Tri Giê-rê-mi rằng: "Họ đã lấy ba mươi miếng bạc, giá của Đấng đã bị định giá, là Đấng đã bị định giá bởi con cái I-sơ-ra-ên. Họ đã đưa chúng để mua ruộng của một người thợ gốm, như Chúa đã truyền ta." {Xa-cha-ri 11:12-13. Vì trong Thánh Kinh tiếng Hê-bơ-rơ các sách tiên tri được gom chung thành một sách với sách Giê-rê-mi đứng đầu nên có lẽ Ma-thi-ơ muốn nói đến vị trí của lời tiên tri chứ không nói đến người nói.}

Sự phản bội và giá chuộc “ba mươi miếng bạc” cho thấy Đấng Mê-si bị định giá như một tôi tớ thấp hèn trong thời trung cổ. Tuy nhiên, chính qua sự khinh rẻ ấy, chương trình cứu chuộc của Đức Chúa Trời được hoàn tất theo thánh ý Ngài.

Kính lạy Chúa!

Phân đoạn Thánh Kinh này là phần thuật lại sự kiện Giu-đa Ích-ca-ri-ốt đã hối hận sau khi phản bội Chúa, dẫn đến kết cục bi thảm là tự sát.

Bài học về sự vấp phạm: Hãy hối tiếc về tội lỗi của mình, hết lòng ăn năn, tìm kiếm sự tha thứ nơi Đức Chúa Trời, để được tha thứ và phục hối tâm linh. Giá trị của tiền bạc không thể mua chuộc được tội lỗi, lòng tham và quyết định sai lầm dễ dẫn đến hậu quả nghiêm trọng trước Chúa; và biết rằng các lời tiên tri của Thiên Chúa luôn được ứng nghiệm vào đúng thời điểm.

Nguyện Chúa ban ơn cho con khi đối diện với hậu quả của tội lỗi, biết mau chóng đến với ơn thương xót của Chúa, xưng nhận tội lỗi, tin cậy vào ơn tha thứ, và chấp nhận ân điển thay vì tự trừng phạt thân thể mình. Khi nhận ra những giá trị con đang theo đuổi như Giu-đa, thực chất chỉ là “ba mươi miếng bạc” tầm thường, thì hãy đánh giá lại những ưu tiên cho lòng trung tín với Đấng Cứu Thế, là mục tiêu hướng tới giá trin đời đời, thay vì những dục vọng tạm thời. Xét lại bản thân xem con có thể vô tình có thái độ giống như các thầy tế lễ, thường quá chú trọng vào hình thức bên ngoài, giữ luật lệ nhưng yêu thương lạnh nhạt. Câu chuyện này nhắc nhớ con về sự nguy hiểm của “hối tiếc” đơn thuần của Giu-đa, “hối tiếc mà không ăn năn là điều đáng tiếc. Cẩn trọng với tiền bạc và của cải, bởi chúng là cái bẫy khiến con coi nhẹ, thờ ơ với các mệnh lệnh rõ ràng của Đức Chúa Trời. Xem lại bản thân con có lợi dụng người khác như các lãnh đạo tôn giáo đã dùng Giu-đa làm công cụ, rồi bỏ mặc ông trong khi khủng hoảng. Và luôn ghi nhớ rằng, dù trong những tình huống tưởng chừng như tồi tệ nhất, khi con người bội bạc và ssphản bội, thì chương trình và mục đích cứu rỗi của Đức Chúa Trời vẫn được hoàn thành từng bước cách trọn vẹn.

Lạy Chúa, xin ban ơn, giữ gìn con không đánh đổi Ngài vì những điều tạm bợ. Xin dẫn dắt con khi vấp ngã hãy kíp đến với sự ăn nưn thay vì tuyệt vọng, và xin cho con luôn có tấm lòng mềm mại, yêu thương, và tin cậy vào chương trình tốt lành của Ngài. Amen!

Trong ân điển của Đức Chúa Jesus Christ.
Con, Đặng Thái Học


Trần Thị Tâm
09/03/2026 14:06

Ma-thi-ơ 27:1-10 – Giu-đa Tự Sát

“Ta sẽ lấy sự hổ thẹn mặc cho kẻ thù nghịch người; còn mão triều người sẽ rực rỡ trên đầu người.” (Thi Thiên 132:18).

Kính lạy Đức Chúa Trời là Cha Kính Yêu, chúng con cảm tạ ơn Ngài tiếp tục ban ơn cho chúng con được đọc, học và suy ngẫm Lời Ngài. Chúng con cảm tạ ơn ban cho chúng con được suy ngẫm phân đoạn đau thương này, nơi Giu-đa, kẻ phản bội, đối diện với hậu quả của tội lỗi mình, và nơi chương trình cứu rỗi của Ngài vẫn được ứng nghiệm cách kỳ diệu. Nguyện xin Đức Thánh Linh soi sáng lòng trí chúng con, giúp chúng con nhận biết rõ hơn về sự nguy hiểm của lòng tham tiền bạc, sự khác biệt giữa hối tiếc thế gian và ăn năn thật, cũng như quyền năng tể trị của Ngài trên mọi sự bội bạc của lòng người. Xin Ngài chạm đến lòng chúng con, để chúng con học theo Tin Lành: khi phạm tội, đừng tuyệt vọng tự giải quyết, mà chạy đến với Chúa để ăn năn và tìm sự tha thứ từ Đấng Christ.

1 Khi buổi sáng đã đến, hết thảy các thầy tế lễ thượng phẩm và các trưởng lão trong dân đã tổ chức họp bàn nghịch lại Đức Chúa Jesus để giết chết Ngài.
2 Họ đã trói Ngài, giải và nộp Ngài cho Thống Đốc Phi-lát.

Câu 1-2: Chúng con thấy rằng, “hết thảy” các thầy tế lễ thượng phẩm và trưởng lão, những người lẽ ra đại diện cho dân I-sơ-ra-ên và giữ gìn luật pháp, lại đồng lòng họp bàn để giết Đức Chúa Jesus. Sự đoàn kết này không phải vì lẽ thật, mà vì lòng ghen tị, quyền lực và sợ mất địa vị, quyền lợi của họ. Họ trói Ngài và nộp cho Phi-lát, một người ngoại bang để thực hiện án tử hình, cho thấy sự suy đồi thuộc linh sâu sắc của lãnh đạo tôn giáo lúc bấy giờ.

3 Khi ấy, Giu-đa, kẻ đã nộp Ngài, thấy rằng Ngài đã bị định tội, thì hối tiếc. Người đã trả lại ba mươi miếng bạc cho các thầy tế lễ thượng phẩm và các trưởng lão,
4 nói rằng: “Tôi đã phạm tội, nộp máu vô tội.” Nhưng họ đã nói: “Điều ấy liên quan gì chúng ta? Ngươi sẽ tự lo liệu.
5 Người đã ném các miếng bạc vào Đền Thờ, lui ra, và đi treo mình.

Câu 3-5: Chúng con hiểu rằng, khi Giu-đa thấy Đức Chúa Jesus bị định tội, liền hối tiếc và trả lại ba mươi miếng bạc, số tiền đáng giá trị một nô lệ. Lời ông thú nhận “Tôi đã phạm tội, nộp máu vô tội” cho thấy ông nhận ra tội ác và sự phản bội của mình, nhưng sự hối tiếc này chỉ là nỗi đau vì hậu quả, không dẫn đến ăn năn thật để quay về với Chúa. Điều này giúp chúng con hiểu lòng chai cứng xác thịt của ông và sự thiếu hiểu biết thuộc linh cũng như Tin Lành Cứu Rỗi mà ông được dạy dỗ, rèn tập của Đấng Christ mà ông theo suốt hơn hai năm qua. Các thầy tế lễ đáp lạnh lùng: “Điều ấy liên quan gì chúng ta? Ngươi sẽ tự lo liệu” giúp chúng con thấy họ lộ rõ việc chỉ dùng Giu-đa như công cụ, không quan tâm đến linh hồn ông hay đến máu vô tội. Trong tuyệt vọng, Giu-đa ném bạc vào Đền Thờ rồi đi treo mình, là hành động tuyệt vọng cùng cực, không tìm đến ân điển tha thứ, thật đáng tiếc cho một kẻ phản bội.
Chúng con học được rằng: Hối tiếc vì hậu quả tội lỗi khác hẳn ăn năn thật – ăn năn thật dẫn đến quay về Chúa, thú nhận tội và tìm sự tha thứ theo Tin Lành, hành động của Giu-đa trái ngược với sự chối Chúa của Phi-e-rơ đêm hôm trước. Khi phạm tội, đừng tự mình giải quyết trong tuyệt vọng như Giu-đa, mà hãy chạy đến Đức Chúa Jesus, Đấng đã chết vì máu chúng con. Như Lời Ngài phán: “Hãy hết lòng tin cậy Đấng Tự Hữu Hằng Hữu. Chớ nương cậy nơi sự thông sáng của con.” (Châm Ngôn 3:5).

6 Các thầy tế lễ thượng phẩm đã lấy các miếng bạc và nói: “Không được phép để chúng vào kho, vì đó là giá của máu.”
7 Thế rồi, họ đã tổ chức họp bàn, dùng chúng mua ruộng của người thợ gốm để làm nơi chôn những khách lạ.
8 Vậy nên, ruộng ấy đã được gọi là “ruộng máu” cho tới ngày nay.

Câu 6-8: Chúng con hiểu rằng, các thầy tế lễ không ngại giết Đức Chúa Jesus, nhưng lại “đạo đức” khi không cho tiền “giá của máu” vào kho Đền Thờ. Sự giả hình này cho thấy lương tâm họ bị chai sạn: giữ hình thức luật lệ bên ngoài, nhưng thiếu công chính và yêu thương thật.

9 Bấy giờ, đã được ứng nghiệm lời đã được nói bởi Tiên Tri Giê-rê-mi rằng: “Họ đã lấy ba mươi miếng bạc, giá của Đấng đã bị định giá, là Đấng đã bị định giá bởi con cái I-sơ-ra-ên.
10 Họ đã đưa chúng để mua ruộng của một người thợ gốm, như Chúa đã truyền ta.” {Xa-cha-ri 11:12-13. Vì trong Thánh Kinh tiếng Hê-bơ-rơ các sách tiên tri được gom chung thành một sách với sách Giê-rê-mi đứng đầu nên có lẽ Ma-thi-ơ muốn nói đến vị trí của lời tiên tri chứ không nói đến người nói.}

Câu 9-10: Chúng con thấy rằng, toàn bộ sự việc ứng nghiệm lời tiên tri trong Xa-cha-ri 11:12-13 (được Ma-thi-ơ trích dẫn dưới tên Giê-rê-mi theo cách gom sách tiên tri trong Cựu Ước). Ba mươi miếng bạc, giá rẻ mạt của Đấng Christ và việc mua ruộng thợ gốm đều được ứng nghiệm chính xác. Điều này khẳng định quyền năng tể trị tuyệt đối của Đức Chúa Trời: dù con người bội bạc, phản bội, chương trình cứu rỗi của Ngài vẫn được hoàn thành trọn vẹn.
Chúng con học được rằng: Dù lòng tham tiền bạc, sự giả hình hay phản bội có mạnh đến đâu, Đức Chúa Trời vẫn tể trị mọi sự để hoàn thành ý Ngài. Qua đây, chúng con học được rằng, chúng con cần xét lại ưu tiên đời sống: tiền bạc, địa vị có bao giờ trở thành “ba mươi miếng bạc” khiến chúng con thờ ơ với Chúa? Chúng con cũng học được hãy tôn trọng người lân cận, tránh lợi dụng người khác như các thầy tế lễ đã làm với Giu-đa, và tin cậy rằng trong mọi nghịch cảnh, mục đích cứu rỗi của Ngài vẫn đang tiến hành.

Kính lạy Cha Yêu Thương trên trời của chúng con!
Chúng con cảm tạ Ngài vì qua phân đoạn này, chúng con xúc động trước sự mù quáng của con người và ân điển kỳ diệu của Ngài: dù Giu-đa phản bội, các lãnh đạo giả hình, thì Đức Chúa Jesus vẫn chịu nộp mình để cứu chuộc chúng con. Xin giúp chúng con chạy đến Ngài khi sa ngã, phân biệt hối tiếc thế gian với ăn năn thuộc linh, sống công chính thật thay vì giả hình, và ghi nhớ rằng chương trình cứu rỗi của Ngài luôn trọn vẹn dù con người bội bạc. Nguyện chúng con luôn nương dựa ân điển để theo Đức Chúa Jesus đến cuối cùng.

"Giu-đa hối tiếc lòng mình,
Ba mươi miếng bạc ném liền Đền thiêng.
Tuyệt đường treo cổ bi ai,
Ruộng máu vẫn đó, Chúa cai trị hoài."

Nguyện Đức Thánh Linh dẫn chúng con vào trong mọi lẽ thật của Lời Chúa (Giăng 16:13). Nguyện Lời Chúa thánh hóa chúng con (Giăng 17:17). Nguyện Đức Chúa Trời Thành Tín của Sự Bình An giữ cho tâm thần, linh hồn, và thân thể xác thịt của mỗi một chúng con được nên thánh trọn vẹn, không chỗ trách được (I Tê-sa-lô-ni-ca 5:23), sẵn sàng cho sự đến của Đức Chúa Jesus Christ, Cứu Chúa Yêu Dấu của chúng con. A-men!

Trong ân điển của Đức Chúa Jesus Christ.
Nguyễn Công Hải - Trần Thị Tâm


Nguyễn Thị Mơ
11/04/2026 07:44

Ma-thi-ơ 27:1-10 Giu-đa Tự Sát

Lạy Chúa kính yêu của con!
Buổi sáng, lặng lẽ đọc lại Lời Chúa chép trong Ma-thi-ơ 27:1-10, lòng con như chìm xuống trong một nỗi buồn rất sâu. Không ồn ào, không dữ dội, nhưng nặng nề như một tảng đá đặt trên tâm hồn.

Con thấy một buổi sáng khác…
Không phải bình minh hy vọng, mà là bình minh của âm mưu. Những con người mang danh thờ phượng Ngài, lại cùng nhau họp lại để định giết chính Đấng mà họ nhân danh phục vụ.

Thánh Kinh cho biết, những thầy tế lễ và trưởng lão "hết thảy" họp lại, để định giết Chúa. Liên hệ với thực tế lịch sử Hội Thánh trải mọi thời đại, hàng triệu con dân Chúa đã từng bị bách hại, bởi những tổ chức mang danh Ngài, con nhận ra rằng: Khi lòng người không còn thật với Chúa, khi quyền lực, lợi ích hay quan điểm cá nhân được đặt lên trên lẽ thật, thì người ta có thể "đồng lòng" với điều sai mà không hề hay biết. Thật là một sự mù lòa thuộc linh tập thể.

Con giật mình nhận ra rằng. Những lúc con bảo vệ quan điểm của mình hơn là tìm kiếm lẽ thật. Những khi con im lặng trước điều sai vì sợ mất điều gì, thì trong những khoảnh khắc đó, con cũng đang "đồng lòng" với điều không đẹp lòng Ngài.

Con tiếp tục quan sát Giu-đa Ích-ca-ri-ốt, ông hối tiếc, ông nhận ra mình đã phạm tội, đã làm điều sai. Nhưng sự hối tiếc ấy lại dẫn ông đến tuyệt vọng, chứ không phải quay trở lại với Chúa. Con nhớ lại những lần chính mình cũng chìm trong nỗi đau và sự dằn vặt khi nhận ra lỗi lầm. Nhưng sự thống khổ ấy chỉ khiến con xa Chúa hơn, cho đến khi con nhận ra sự ăn năn thật, và chạy đến với ân điển của Ngài.

Câu nói lạnh lùng của các thầy tế lễ: "Điều ấy liên quan gì đến chúng ta? Ngươi hãy tự lo liệu lấy!" cho thấy một tấm lòng tôn giáo nhưng vô cảm, một lương tâm đã chai lì đến mức có thể phủi bỏ trách nhiệm trước nỗi đau của người khác. Một trái tim đã nguội lạnh. Một trái tim có thể bàn chuyện giết người mà không run, một trái tim thấy người khác tuyệt vọng mà không động lòng...

Giu-đa ném những đồng bạc xuống nền Đền Thờ… Tiếng kim loại chạm vào đá, chắc hẳn vang lên rất khô, rất lạnh. Âm thanh ấy không chỉ là là tiếng kim loại và đá chạm nhau nhưng là sự vỡ vụn trong tuyệt vọng của một linh hồn. Ông quay đi… một mình… không ai giữ lại, không ai an ủi… và ông chọn kết thúc tất cả. Giu-đa đã chọn. Không ai ép ông, không hoàn cảnh nào buộc ông. Ông đã bước từng bước, từng bước đi theo sự lựa chọn của mình… cho đến khi không thể quay lại nữa.

Khi một người chỉ nhìn vào hậu quả của tội lỗi mà không nhìn lên Chúa, người ấy sẽ bị nuốt chửng bởi sự tự kết án. Hình ảnh của Giu-đa khiến con phải đối diện với chính mình: mỗi quyết định của con, dù nhỏ bé, đều có ý nghĩa. Con không thể đổ lỗi hoàn toàn cho hoàn cảnh hay cho người khác. Xin giúp con sống có trách nhiệm với từng lựa chọn của mình, trong sự kính sợ Ngài. Xin kéo mắt con ra khỏi chính mình, để con hướng lên thập tự giá – nơi hy vọng vẫn còn đó cho kẻ có tội.

Con cũng thấy một nghịch lý đau đớn: những người sẵn sàng giết Đấng vô tội lại "giữ luật" khi không muốn bỏ tiền máu vào kho Đền Thờ. Họ giữ những điều nhỏ nhặt bên ngoài, nhưng lại bỏ qua điều quan trọng nhất là tình yêu, sự công chính và lòng thương xót.

Ngay cả "ruộng máu" – kết quả của tội lỗi và sự phản bội – cũng nằm trong sự ứng nghiệm lời tiên tri. Điều đó khiến con vừa run sợ, vừa được an ủi. Run sợ vì tội lỗi là có thật và hậu quả của nó là nghiêm trọng. Nhưng cũng được an ủi vì dù con người có làm điều ác, kế hoạch của Chúa vẫn không bị phá vỡ. Ngài vẫn đang tể trị trên mọi sự.

Lạy Chúa! 
Xin đừng để con chỉ dừng lại ở sự hối tiếc, nhưng xin dẫn con đến sự ăn năn thật. Xin giữ lòng con luôn mềm mại, nhạy bén với lẽ thật, và xin cho con luôn nhớ rằng: dù con yếu đuối, nhưng ân điển của Ngài vẫn lớn hơn mọi tội lỗi của con. A-men! 

Con cảm tạ ơn Chúa!

Trong ân điển của Đức Chúa Jesus Christ.
Con, Nguyễn Thị Mơ

***


Bài Suy Ngẫm

*Theo thứ tự từ mới đến cũ