Mác 4:35-41 Đức Chúa Jesus Làm Tan Cơn Bão
Hôm nay, ngày 13/04/2026, trong ân điển của Thiên Chúa, chúng ta hãy vui mừng, cùng nhau đọc và suy ngẫm Lời Chúa trong Mác 4:35-41.
35 Trong cùng ngày, khi đã là buổi chiều, Ngài phán với họ: "Chúng ta hãy đi qua bờ bên kia!"
36 Khi họ đã cho đám đông ra về, Ngài đang ở trong thuyền, họ đưa Ngài đi; các thuyền nhỏ khác cũng đã đi cùng Ngài.
37 Một cơn gió lốc lớn nổi lên, những cơn sóng liên tục phủ lên thuyền, đến nỗi nó đầy nước.
38 Còn Ngài đã ở cuối thuyền, đang ngủ trên một cái gối. Họ đã đánh thức Ngài và thưa với Ngài: "Thầy ơi! Ngài không lo rằng chúng ta chết sao?"
39 Ngài đã thức dậy, quở gió và phán với biển rằng: "Hãy yên đi! Hãy lặng đi!" Gió đã ngưng và đã xảy ra một sự yên tĩnh lớn.
40 Rồi, Ngài đã phán với họ: "Sao các ngươi sợ? Các ngươi vẫn chưa có đức tin sao?"
41 Họ đã sợ một nỗi sợ lớn và nói với nhau rằng: "Vậy, người này là ai mà cả gió và biển cũng vâng phục người?"
Gợi Ý Suy Ngẫm:
1. Trong cơn bão tố của cuộc đời, bạn có thấy rằng sự hiện diện của Đức Chúa Jesus ngay trong cùng con thuyền với bạn không, dù Ngài có vẻ như "đang ngủ"?
2. Tại sao các môn đồ lại kêu lên "Thầy ơi! Ngài không lo rằng chúng ta chết sao?" – điều đó cho thấy gì về lòng tin của họ lúc đó?
3. Đức Chúa Jesus đã quở gió và biển, khiến chúng vâng phục. Quyền năng này nói lên điều gì về bản chất thần linh của Ngài?
4. Câu hỏi "Sao các ngươi sợ?" và "Các ngươi vẫn chưa có đức tin sao?" của Ngài có ý nghĩa gì đối với mối liên hệ giữa sợ hãi và đức tin?
5. Phản ứng của các môn đồ sau khi cơn bão tan – "Họ đã sợ một nỗi sợ lớn" – khác với nỗi sợ hãi lúc bão như thế nào?
6. Câu hỏi "Vậy, người này là ai?" cho thấy một bước ngoặt trong nhận thức về Đức Chúa Jesus. Bạn có thường xuyên đặt lại câu hỏi ấy về chính Ngài không?
7. Trong Tin Lành, việc Đức Chúa Jesus ngủ giữa bão tố có thể tượng trưng cho sự bình an nào mà thế gian không thể ban cho?
Gợi Ý Áp Dụng:
1. Khi bạn đang đối diện với một "cơn gió lốc" trong công việc, gia đình hay sức khỏe, hãy tập dừng lại để nhận biết rằng Đức Chúa Jesus vẫn ở cùng bạn trong cùng con thuyền.
2. Trước khi kêu cầu trong hoảng loạn, hãy học thói quen nhắc nhở lòng mình về những lần Ngài đã giải cứu bạn trong quá khứ.
3. Hãy dành thời gian cầu nguyện để nói với Đức Chúa Jesus một cách thành thật về nỗi sợ của bạn, nhưng cũng lắng nghe Lời Ngài phán: "Hãy yên đi! Hãy lặng đi!"
4. Trong tuần này, khi cảm thấy lo lắng về tương lai, hãy tự hỏi: "Tôi đang sợ điều gì, và đức tin của tôi đang đặt ở đâu?"
5. Hãy viết ra một câu chuyện thực tế trong đời bạn mà bạn từng thấy Đức Chúa Jesus "làm tan cơn bão" – dù là theo cách bất ngờ – để dùng làm chứng cho chính mình.
6. Mỗi khi đọc Lời Chúa, hãy tập thưa với Chúa câu hỏi của các môn đồ: "Vậy, Ngài là ai?" Và để câu trả lời thay đổi cách bạn sống trong ngày hôm đó.
7. Hãy chọn một lời phán của Đức Chúa Jesus trong phân đoạn này (ví dụ: "Hãy yên đi") và lặp lại trong lòng mỗi khi bạn cảm thấy bão tố dâng lên trong tâm trí.
Tham Khảo:
Mác 4:35-41 Đức Chúa Jesus Làm Tan Cơn Bão
Kính thưa Chúa, hôm nay, ngày 13/04/2026, trong ân điển của Thiên Chúa, con vui mừng đọc và suy ngẫm Lời Chúa trong Mác 4:35-41.
Con cầu xin Đức Thánh Linh soi sáng, mở mắt con, xin cho con thấy được sự lạ lùng, kỳ diệu trong luật pháp của Ngài, sức mạnh, quyền năng trong Lời Ngài, xin giúp con áp dụng Lời Ngài vào đời sống con, để con được trở nên con cái đích thực của Ngài. Con thành kính cầu xin trong Danh Đức Chúa Jesus Christ. A-men!
35 Trong cùng ngày, khi đã là buổi chiều, Ngài phán với họ: "Chúng ta hãy đi qua bờ bên kia!"
36 Khi họ đã cho đám đông ra về, Ngài đang ở trong thuyền, họ đưa Ngài đi; các thuyền nhỏ khác cũng đã đi cùng Ngài.
37 Một cơn gió lốc lớn nổi lên, những cơn sóng liên tục phủ lên thuyền, đến nỗi nó đầy nước.
38 Còn Ngài đã ở cuối thuyền, đang ngủ trên một cái gối. Họ đã đánh thức Ngài và thưa với Ngài: "Thầy ơi! Ngài không lo rằng chúng ta chết sao?"
39 Ngài đã thức dậy, quở gió và phán với biển rằng: "Hãy yên đi! Hãy lặng đi!" Gió đã ngưng và đã xảy ra một sự yên tĩnh lớn.
40 Rồi, Ngài đã phán với họ: "Sao các ngươi sợ? Các ngươi vẫn chưa có đức tin sao?"
41 Họ đã sợ một nỗi sợ lớn và nói với nhau rằng: "Vậy, người này là ai mà cả gió và biển cũng vâng phục người?"
Những điều con học được:
Kính thưa Chúa,
1. Trong cơn bão tố của cuộc đời, con có thấy rằng sự hiện diện của Đức Chúa Jesus ngay trong cùng con thuyền với con, dù Ngài có vẻ như "đang ngủ" vì có Lời Ngài đã phán sẽ ở cùng với mỗi chúng con trong Ma-thi-ơ 28:20. Con cảm tạ Chúa.
2. Thưa Chúa: Các môn đồ lại kêu lên "Thầy ơi! Ngài không lo rằng chúng ta chết sao?" – điều đó cho thấy lòng tin của họ lúc đó ở mức độ rất thấp.
3. Thưa Chúa: Đức Chúa Jesus đã quở gió và biển, khiến chúng vâng phục. Quyền năng này nói lên Ngài có quyền bắt phục thiên nhiên, bắt phục thời tiết theo ý muốn của Ngài và đó bày tỏ bản chất thần linh của Ngài. Cảm tạ Chúa.
4. Thưa Chúa: Câu hỏi "Sao các ngươi sợ?" và "Các ngươi vẫn chưa có đức tin sao?" cho con thấy giữa sợ hãi và đức tin có mối liên hệ với nhau: Họ đang ở cùng Chúa – Đấng Thần Linh, có quyền điều khiển thiên nhiên, bão tố mà lại còn sợ chìm thuyền thì rõ là họ không tin Ngài là Đấng Thần Linh rồi.
5. Thưa Chúa: Phản ứng của các môn đồ sau khi cơn bão tan – "Họ đã sợ một nỗi sợ lớn" – khác với nỗi sợ hãi lúc bão, là họ sợ chết. Còn khi thấy Chúa quở gió êm đi thì họ sợ sự uy nghi, quyền năng tể trị của Ngài. Đó là nỗi sợ của vật thọ tạo trước uy quyền của Đấng Sáng Tạo. Cảm tạ Chúa.
6. Thưa Chúa: Câu hỏi "Vậy, người này là ai?" cho thấy một bước ngoặt trong nhận thức về Đức Chúa Jesus. Con không thường xuyên đặt lại câu hỏi ấy về chính Ngài, vì con đã biết Ngài là Thiên Chúa Toàn Năng. Cảm tạ Chúa.
7. Thưa Chúa: Trong Tin Lành, việc Đức Chúa Jesus ngủ giữa bão tố có thể tượng trưng cho sự bình an khi con ở trong Ngài mà thế gian không thể ban cho. Con cảm tạ Chúa.
Phần con áp dụng:
Kính thưa Chúa,
1. Khi con đang đối diện với một "cơn gió lốc" trong công việc, gia đình hay sức khỏe, con tập dừng lại để nhận biết rằng Đức Chúa Jesus vẫn ở cùng con trong cùng con thuyền. Con cảm tạ Chúa.
2. Thưa Chúa: Trước khi kêu cầu trong hoảng loạn, con học thói quen nhắc nhở lòng mình về những lần Ngài đã giải cứu con trong quá khứ. Con cảm tạ Chúa.
3. Thưa Chúa: Con dành thời gian cầu nguyện để nói với Đức Chúa Jesus một cách thành thật về nỗi sợ của con, nhưng cũng lắng nghe Lời Ngài phán: "Hãy yên đi! Hãy lặng đi!" Con cảm tạ Chúa.
4. Thưa Chúa: Con không cảm thấy lo lắng về tương lai, con chỉ sợ thời gian phục vụ Chúa quá ít, và đức tin của con đang đặt ở Đức Chúa JESUS. Con cảm tạ Chúa.
5. Thưa Chúa: Mỗi khi đọc Lời Chúa, con thưa với Chúa câu hỏi của các môn đồ: "Vậy, Ngài là ai?" Và để câu trả lời thay đổi cách con sống trong ngày hôm đó. Con cảm tạ Chúa.
6. Thưa Chúa: Con chọn một lời phán của Đức Chúa Jesus trong phân đoạn này "Hãy yên đi" và lặp lại trong lòng mỗi khi con cảm thấy bão tố dâng lên trong tâm trí. Con cảm tạ Chúa.
Con cảm tạ ơn Chúa đã soi sáng con bài hôm nay. Nguyện mọi vinh quang, tôn quý, năng lực đều thuộc về Thiên Chúa đời đời vô cùng. Nguyện xin ân điển của Thiên Chúa, sự hiểu biết về Ngài, được đầy dẫy trong con. A-men!
Trong ân điển của Đức Chúa Jesus Christ.
Con, Dương Quang Trung
Ngày 13/04/2026
***
Mác 4:35-41 – Đức Chúa Jesus Làm Tan Cơn Bão
"Ngài ngừng bão tố, đổi nó ra bình tịnh, và sóng êm lặng." (Thi Thiên 107:29).
Kính lạy Đức Chúa Trời là Cha Kính Yêu của chúng con.
Chúng con cảm tạ ơn Ngài vì mỗi lần được đọc, học, suy ngẫm lời Ngài đều đem lại sự hiểu biết và phước hạnh cho chúng con. Chúng con cảm tạ ơn Cha ban cho chúng con phân đoạn Thánh Kinh dạy về quyền năng của Đức Chúa Jesus làm tan cơn bão, giúp chúng con học đức tin và bình an giữa hoạn nạn. Xin Đức Thánh Linh soi dẫn lòng trí và dạy dỗ chúng con hiểu rõ bản chất thần tính của Ngài và sức mạnh của đức tin. Sau đây, chúng con xin chia sẻ ý nghĩa phân đoạn Thánh Kinh này.
35 Trong cùng ngày, khi đã là buổi chiều, Ngài phán với họ: "Chúng ta hãy đi qua bờ bên kia!"
36 Khi họ đã cho đám đông ra về, Ngài đang ở trong thuyền, họ đưa Ngài đi; các thuyền nhỏ khác cũng đã đi cùng Ngài.
37 Một cơn gió lốc lớn nổi lên, những cơn sóng liên tục phủ lên thuyền, đến nỗi nó đầy nước.
38 Còn Ngài đã ở cuối thuyền, đang ngủ trên một cái gối. Họ đã đánh thức Ngài và thưa với Ngài: "Thầy ơi! Ngài không lo rằng chúng ta chết sao?"
Câu 35-38: Chúng con hình dung thấy một hành trình đầy bận rộn của Đức Chúa Jesus, ngay sau khi giảng dạy nhiều ngụ ngôn, Ngài lại tiếp tục dẫn các môn đồ qua biển để sang bờ bên kia. Giữa lúc cơn bão tố ập đến dữ dội, sóng nước phủ đầy thuyền, Ngài vẫn ngủ yên bình ở cuối thuyền. Các môn đồ hoảng loạn, đánh thức Ngài với lời trách móc đầy sợ hãi, cho thấy lòng tin của họ lúc ấy còn yếu đuối và dễ bị hoàn cảnh chi phối.
Chúng con học được rằng: Dù đang ở giữa cơn bão tố của cuộc đời, Đức Chúa Jesus vẫn hiện diện và bình an trong cùng "con thuyền" với chúng con. Chúng con không được để sợ hãi lấn át đức tin mà phải tin cậy Ngài ngay cả khi Ngài dường như "đang ngủ".
39 Ngài đã thức dậy, quở gió và phán với biển rằng: "Hãy yên đi! Hãy lặng đi!" Gió đã ngưng và đã xảy ra một sự yên tĩnh lớn.
40 Rồi, Ngài đã phán với họ: "Sao các ngươi sợ? Các ngươi vẫn chưa có đức tin sao?"
41 Họ đã sợ một nỗi sợ lớn và nói với nhau rằng: "Vậy, người này là ai mà cả gió và biển cũng vâng phục người?"
Câu 39-41: Chúng con hiểu rằng, lời quở trách gió và biển của Đức Chúa Jesus ngay lập tức chứng tỏ quyền năng thần tính tuyệt đối của Ngài trên cả tạo vật. Ngài không bị ảnh hưởng bởi những biến cố thiên nhiên, ngược lại thiên nhiên đã phải vâng theo lời phán của Ngài. Ngay sau đó, Ngài hỏi các môn đồ về nỗi sợ hãi và đức tin còn yếu kém của họ. Sau khi bão tan, các môn đồ lại sợ hãi một nỗi sợ lớn hơn và bắt đầu nhận ra "Người này là ai". Chúng con thật khó hiểu được cảm xúc của các môn đồ lúc đó, họ đã từng chứng kiến Ngài làm nhiều phép lạ chữa bệnh, đuổi quỷ, họ vẫn không nhận biết Ngài là Đấng Christ, Con của Đức Chúa Trời Chí Cao, nhưng ngay trước mắt mình là gió và biển cũng phải vâng lời Ngài thì họ lại càng ngạc nhiên hơn, chúng con cũng hiểu điều này mở ra bước ngoặt trong sự nhận biết về Đức Chúa Jesus trong họ.
Chúng con học được rằng: Chỉ một lời phán của Đức Chúa Jesus cũng đủ làm tan mọi cơn bão tố. Chúng con phải để đức tin lớn lên để xua tan sợ hãi, đồng thời luôn đặt câu hỏi "Ngài là ai?" để đời sống chúng con càng ngày càng kính sợ và vâng phục Ngài. Như Lời Ngài phán: "Ngài đã thức dậy, quở gió và phán với biển: "Hãy yên đi! Hãy lặng đi!" Gió đã ngưng và đã xảy ra một sự yên tĩnh lớn." (Mác 4:39).
Kính lạy Cha Yêu Thương của chúng con ở trên trời!
Chúng con cảm tạ Ngài vì Lời Chúa hôm nay đã nhắc nhở và khích lệ chúng con giữa những cơn bão tố của đời sống. Xin Cha tha thứ cho những lúc chúng con hoảng loạn, thiếu đức tin và nghi ngờ sự hiện diện của Ngài. Xin Ngài giúp chúng con tin cậy Ngài cách chắc chắn, để lòng chúng con được bình an thật và làm chứng về quyền năng của Đức Chúa Jesus.
"Gió bão cuồng phong ập đến đây,
Giữa lúc Đấng Christ vẫn ngủ say.
Môn đồ hoảng loạn, Thầy thức dậy,
Biển gió biến mất bởi Lời này."
Nguyện Đức Thánh Linh dẫn chúng con vào trong mọi lẽ thật của Lời Chúa (Giăng 16:13). Nguyện Lời Chúa thánh hóa chúng con (Giăng 17:17). Nguyện Đức Chúa Trời Thành Tín của Sự Bình An giữ cho tâm thần, linh hồn, và thân thể xác thịt của mỗi một chúng con được nên thánh trọn vẹn, không chỗ trách được (I Tê-sa-lô-ni-ca 5:23), sẵn sàng cho sự đến của Đức Chúa Jesus Christ, Cứu Chúa Yêu Dấu của chúng con. A-men!
Trong ân điển của Đức Chúa Jesus Christ.
Nguyễn Công Hải - Trần Thị Tâm
***
Mác 4:35-41 – Đức Chúa Jesus Làm Tan Cơn Bão
Kính lạy Thiên Chúa Từ Ái của con!
Kính dâng lên Chúa lời tôn vinh và cảm tạ từ sâu thẳm lòng con biết ơn Ngài. Những ngày này, lòng con luôn hướng về những anh chị em đang trải qua nan đề về sức khỏe, đặc biệt là người anh em đang trong cơn nguy kịch sau ca đại phẫu. Những thông tin nhận được lúc còn hy vọng, lúc tưởng chừng không còn chút hy vọng nào khiến lòng con nhiều trăn trở.
Sáng nay, khi mấy chị em ngồi nhổ cỏ mọc giữa những khe gạch lát dọc theo con mương trước nhà, con nghe chị gái nói với người cháu dâu về một cháu bé 13 tuổi bị ung thư máu mà chị muốn đến thăm. Con liền xin được đi cùng, trong lòng chỉ có một ao ước rất đơn sơ: được nói với cháu về tình yêu của Chúa. Biết vậy, chị gái ngăn lại và bảo con ở nhà. Con ngồi đó mà trong lòng diễn ra một cuộc tranh chiến. Một bên muốn thỏa hiệp, viện vào lý do bị ngăn cản để thôi không đi nữa. Một bên khác lại thôi thúc mạnh mẽ rằng nếu hôm nay không đi, có lẽ con sẽ không còn cơ hội và lòng sẽ day dứt mãi.
Rồi khi hai người chuẩn bị đi, con như không còn suy nghĩ gì nữa, chỉ đứng phắt dậy và quyết định đi theo. Suốt quãng đường, con chỉ biết cầu nguyện xin Chúa đồng hành và dẫn dắt.
Đến nơi, cảm tạ Chúa đã mở đường khi mọi người ra ngoài nói chuyện, để con có cơ hội được ở lại bên cháu khá lâu. Nhìn cháu gái nhỏ mới chỉ 13 tuổi mà mái tóc đã rụng hết vì hóa trị, thân thể gầy gò chỉ còn da bọc xương, lòng thương xót trong con dâng trào. Con nhẹ nhàng hỏi thăm, làm quen và xin được làm bạn với cháu. Con chỉ kịp nói sơ về Chúa thì mọi người gọi về, nhưng Chúa lại cho con cơ hội nán lại nói chuyện với ông ngoại của cháu và xin phép được thường xuyên qua lại thăm nom, làm bạn với cháu. Và anh đã đồng ý.
Trên đường trở về, lòng con chỉ biết dâng lời cảm tạ Chúa không thôi.
Hôm nay, khi suy ngẫm bài học trong Mác 4:35-41: Đức Chúa Jesus Làm Tan Cơn Bão, con nhận ra rằng có những khi cơn bão bên ngoài làm lộ ra cơn bão trong tấm lòng. Con thấy mình cũng giống các môn đồ năm xưa — có lúc nhìn vào hoàn cảnh mà sợ hãi, nhìn vào sự ngăn trở mà chùn bước, nhìn vào những điều đau đớn của cuộc đời mà lòng đầy dao động.
Các môn đồ gặp bão khi đang đi theo lời phán của Chúa: "Chúng ta hãy qua bờ bên kia." Điều đó cho thấy người bước theo Chúa không phải lúc nào cũng tránh khỏi sóng gió. Nhưng điều quan trọng là Chúa vẫn đang ở cùng thuyền với họ.
Hình ảnh Chúa ngủ giữa cơn bão cho thấy sự bình an tuyệt đối của Ngài. Trong khi các môn đồ hoảng loạn, Ngài vẫn an nghỉ vì biết quyền tể trị của Đức Chúa Cha đang bao phủ mọi sự. Nhiều khi trong đời sống, có lúc con cũng cảm thấy Chúa "im lặng", như thể Ngài không hành động. Nhưng sự yên lặng của Chúa không có nghĩa là Ngài bỏ rơi chúng con. Ngài vẫn ở trong "con thuyền" cuộc đời của con dân Ngài.
Lời kêu cứu của các môn đồ: "Thầy ơi! Ngài không lo rằng chúng ta chết sao?" phản ánh sự sợ hãi, bất lực và một đức tin còn yếu đuối. Họ biết tìm đến Chúa, nhưng vẫn chưa thật sự tin cậy Ngài. Các môn đồ không chỉ nói: "Xin cứu chúng tôi", mà còn hàm ý trách Chúa: "Ngài không lo chúng ta chết sao?" Nỗi sợ khiến họ nghi ngờ cả tình yêu lẫn sự quan tâm của Ngài. Đây cũng là phản ứng rất giống con người chúng con khi mới chập chững bước đi theo Ngài: khi bệnh tật kéo dài, khi lời cầu nguyện chưa được đáp, khi hoàn cảnh tưởng như vượt quá sức chịu đựng, đâu đó thoáng qua trong đầu sự hoài nghi rằng Chúa đang im lặng hay không còn quan tâm nữa. Thời gian qua đi, đức tin trưởng thành không còn dựa trên cảm xúc nhất thời, để hiện tại khi đối diện thử thách, lòng chúng con vững vàng, bình an trong sự hiện diện và lời hứa cùng sự thành tín của Ngài.
Khi Chúa phán: "Hãy yên đi, hãy lặng đi!", "Gió đã ngưng và đã xảy ra một sự yên tĩnh lớn". Biển thường tượng trưng cho sự hỗn loạn và quyền lực vượt ngoài khả năng con người. Điều này cho thấy Đức Chúa Jesus mang thẩm quyền của chính Đức Chúa Trời và Ngài đang bày tỏ quyền cai trị trên muôn loài thọ tạo mà Ngài tạo dựng.
Chúa không quở trách các môn đồ vì họ đánh thức Ngài, nhưng vì họ để nỗi sợ lớn hơn đức tin. Sự sợ hãi khiến các môn đồ chỉ nhìn thấy sóng, gió và nguy hiểm mà quên mất Đấng đang ở trong thuyền. Đức tin không có nghĩa là không có bão tố, nhưng là sự nhận biết rằng dù bão tố có lớn đến đâu, Chúa vẫn lớn hơn và Ngài vẫn đang ở đó. Đức tin không chỉ là biết về Chúa, mà là tin cậy Ngài ngay giữa lúc mọi thứ dường như sụp đổ.
Cảm tạ Chúa, sau khi bão yên, các môn đồ nhận ra một điều vô cùng quan trọng. Trước cơn bão, họ sợ vì nghĩ mình sẽ chết. Sau phép lạ, họ lại "sợ một nỗi sợ lớn". Nhưng đây là hai loại sợ hoàn toàn khác nhau. Nỗi sợ đầu là sự hoảng loạn trước hoàn cảnh. Nỗi sợ sau là sự kính sợ trước quyền năng và sự thánh khiết của Chúa Jesus cùng quyền năng tể trị của Ngài.
Cơn bão bên ngoài đã qua, nhưng giờ đây họ đối diện với một điều còn lớn hơn: Đấng đang ở cùng họ thật sự là ai? Đó là khoảnh khắc vỡ òa khi họ nhận ra mình không chỉ đang đi cùng một người thầy, mà đang ở cùng chính Đấng có quyền trên muôn vật. "Vậy người này là ai?"
Các môn đồ đã nghe lời giảng của Ngài, chứng kiến phép lạ, cùng ăn và cùng đi với Ngài, nhưng giờ đây họ mới bắt đầu nhận ra rằng Đức Chúa Jesus vượt xa mọi hiểu biết trước đó của họ.
Cảm tạ Chúa vì chính những bão tố trong cuộc đời lại là nơi giúp con nhận biết Ngài sâu nhiệm hơn. Hình ảnh Chúa ngủ giữa bão tố là hình ảnh của sự bình an thiên thượng — một sự bình an không phụ thuộc hoàn cảnh, không bị đánh cắp bởi sóng gió và không dựa trên cảm xúc con người. Đây chính là sự bình an mà thế gian không thể ban cho con. Con đường theo Chúa vẫn đi qua bão tố, nhưng trong sâu thẳm lòng mình, con biết vẫn có một nơi duy nhất để nương náu: đó là tình yêu của Ngài.
Lạy Chúa!
Xin cho con luôn nhạy bén với sự thôi thúc của tình yêu thương Ngài. Xin đừng để những nỗi sợ hay sự thỏa hiệp khiến con bỏ lỡ cơ hội đem tình yêu của Chúa đến cho một linh hồn đang cần được an ủi. Và dù cuộc đời có nhiều cơn bão nổi lên, xin cho con luôn nhớ rằng chỉ cần Ngài còn ở trong con thuyền, con không cần phải sợ hãi điều gì. A-men!
Con cảm tạ ơn Chúa!
Trong ân điển của Đức Chúa Jesus Christ.
Con, Nguyễn Thị Mơ
***