Mác 6:7-13 Đức Chúa Jesus Sai Mười Hai Sứ Đồ Đi Giảng Tin Lành
Hôm nay, ngày 21/04/2026, trong ân điển của Thiên Chúa, chúng ta hãy vui mừng, cùng nhau đọc và suy ngẫm Lời Chúa trong Mác 6:7-13.
7 Ngài đã gọi Nhóm Mười Hai và đã bắt đầu sai họ đi từng đôi. Ngài cứ ban cho họ quyền phép trên những tà linh.
8 Ngài đã truyền cho họ rằng đừng đem gì cho chuyến đi, ngoại trừ chỉ một cây gậy; không túi hành lý, không bánh, không tiền trong dây lưng;
9 nhưng mang dép và đừng mặc hai áo trong.
10 Ngài đã phán với họ: "Nếu các ngươi vào trong bất cứ nhà nào thì cứ ở đó, cho tới khi các ngươi đi khỏi đó.
11 Bất cứ nơi nào không tiếp nhận các ngươi cũng không nghe các ngươi, hãy đi khỏi đó, phủi bụi dưới chân các ngươi để làm một chứng cớ cho họ. Thật! Ta phán với các ngươi, trong ngày phán xét, sẽ là dễ chịu cho Thành Sô-đôm và Thành Gô-mô-rơ hơn cho thành ấy."
12 Họ đã lên đường và giảng rằng: "Hãy ăn năn!"
13 Họ liên tục đuổi nhiều quỷ, xức dầu cho nhiều người bệnh và chữa lành họ.
Gợi Ý Suy Ngẫm:
1. Tại sao Đức Chúa Jesus lại sai các sứ đồ đi từng đôi?
2. Việc Ngài truyền cho các sứ đồ "đừng đem gì cho chuyến đi, ngoại trừ chỉ một cây gậy" muốn nói đến sự lệ thuộc hoàn toàn vào Chúa và lòng tin cậy nơi Ngài như thế nào?
3. Lý do sâu xa nào khiến Đức Chúa Jesus cấm họ mang theo nhiều áo, túi hành lý, bánh và tiền, và điều đó phản ánh đặc tính của sự rao giảng Tin Lành ra sao?
4. "Cứ ở đó, cho tới khi các ngươi đi khỏi đó" cho thấy thái độ nào đối với lòng hiếu khách và sự ổn định trong công việc Chúa?
5. Hành động "phủi bụi dưới chân" có ý nghĩa biểu tượng gì đối với những nơi từ chối Tin Lành, và tại sao nó lại là "một chứng cớ"?
6. Lời cảnh báo về sự phán xét dành cho thành nào từ chối sứ điệp còn nghiêm khắc hơn cả Sô-đôm và Gô-mô-rơ cho thấy tầm quan trọng của việc tiếp nhận Tin Lành ra sao?
7. Sự kết hợp giữa lời giảng "Hãy ăn năn" với việc đuổi quỷ và chữa lành bệnh cho thấy mối liên hệ giữa sự hối cải tâm linh và quyền năng trên thể xác như thế nào?
Gợi Ý Áp Dụng:
1. Hãy xem xét lại những lĩnh vực trong đời sống mà tôi đang dựa dẫm vào vật chất, tiền bạc hoặc kế hoạch cá nhân thay vì hoàn toàn tin cậy vào sự cung ứng của Chúa.
2. Tập thực hành sự đơn giản và thanh thoát trong các "chuyến đi" hằng ngày để phục vụ Chúa, bằng cách từ bỏ những thứ không cần thiết chỉ làm nặng gánh tâm linh.
3. Khi được tiếp đón trong nhà ai đó hoặc trong một cơ hội nào để chia sẻ Tin Lành, tôi sẽ cam kết ở lại và phục vụ cách khiêm tốn, không tìm kiếm nơi ở hay đãi ngộ tốt hơn.
4. Tôi sẽ học cách đối diện với sự từ chối: không oán giận hay cưỡng ép, nhưng nhẹ nhàng "phủi bụi" và tiếp tục bước đi, phó thác kết quả cho Đức Chúa Jesus.
5. Tôi sẽ siêng năng rao giảng lời kêu gọi "Hãy ăn năn" không chỉ bằng môi miệng nhưng qua nếp sống hằng ngày, vì biết rằng sự hối cải là cửa ngõ vào Nước Trời.
6. Tôi sẽ cầu xin và vận dụng quyền năng Đức Chúa Jesus ban để đối diện với những "tà linh" trong đời sống (kể cả sự sợ hãi, tham lam, kiêu ngạo) và để chữa lành những tổn thương của người lân cận.
7. Trong mỗi cơ hội phục vụ, tôi sẽ kết hợp lời giảng với hành động yêu thương thiết thực (như xức dầu cho người bệnh), bởi vì Tin Lành là sức mạnh của Đức Chúa Jesus thể hiện qua cả lời nói và việc làm.
Tham Khảo:
Ngày 21/04/26.
Mác 6:7-13 Đức Chúa Jesus Sai Mười Hai Sứ Đồ Đi Giảng Tin Lành.
Kính thưa Chúa, hôm nay, ngày 21/ 04/2026, trong ân điển của Thiên Chúa, con vui mừng đọc và suy ngẫm Lời Chúa trong Mác 6:7-13.
Con cầu xin Đức Thánh Linh, soi sáng, mở mắt con, xin cho con thấy được sự lạ lùng, kỳ diệu trong luật pháp của Ngài, sức mạnh, quyền năng trong Lời Ngài, xin giúp con áp dụng Lời Ngài vào đời sống con, để con được trở nên con cái đích thực của Ngài. Con thành kính cầu xin trong Danh Đức Chúa Jesus Christ. A-men.
7 Ngài đã gọi Nhóm Mười Hai và đã bắt đầu sai họ đi từng đôi. Ngài cứ ban cho họ quyền phép trên những tà linh.
8 Ngài đã truyền cho họ rằng đừng đem gì cho chuyến đi, ngoại trừ chỉ một cây gậy; không túi hành lý, không bánh, không tiền trong dây lưng;
9 nhưng mang dép và đừng mặc hai áo trong.
10 Ngài đã phán với họ: "Nếu các ngươi vào trong bất cứ nhà nào thì cứ ở đó, cho tới khi các ngươi đi khỏi đó.
11 Bất cứ nơi nào không tiếp nhận các ngươi cũng không nghe các ngươi, hãy đi khỏi đó, phủi bụi dưới chân các ngươi để làm một chứng cớ cho họ. Thật! Ta phán với các ngươi, trong ngày phán xét, sẽ là dễ chịu cho Thành Sô-đôm và Thành Gô-mô-rơ hơn cho thành ấy."
12 Họ đã lên đường và giảng rằng: "Hãy ăn năn!"
13 Họ liên tục đuổi nhiều quỷ, xức dầu cho nhiều người bệnh và chữa lành họ.
Những điều con học được.
Kính thưa Chúa.
1/ Đức Chúa Jesus lại sai các sứ đồ đi từng đôi vì sự đơn lẻ, không có ai hỗ trợ sẽ giảm đi sức mạnh cùng sự khôn sáng. Trong khi một người làm việc, thì người kia cầu nguyện, hỗ trợ, như vậy hai người rõ ràng là tốt hơn một người ( Truyền Đạo 4: 9-12). Cảm tạ Chúa.
2. Thưa Chúa: Việc Ngài truyền cho các sứ đồ "đừng đem gì cho chuyến đi, ngoại trừ chỉ một cây gậy" là Chúa muốn nói đến sự lệ thuộc hoàn toàn vào Chúa và lòng tin cậy nơi Ngài. Chúa sẽ có những cách để giúp họ và chu cấp cho họ. Cảm tạ Chúa.
3. Thưa Chúa: Lý do sâu xa khiến Đức Chúa Jesus cấm họ mang theo nhiều áo, túi hành lý, bánh và tiền, để họ luôn trong nhờ Chúa chứ không trông nhờ vào con người. Cần giữ đời sống đơn sơ để quyền năng Chúa được bày tỏ và điều đó phản ánh đặc tính của sự rao giảng Tin Lành là: Tin Lành được truyền bá mạnh nhất không phải bởi người mang nhiều hành lý, mà bởi người mang nhiều đức tin. Cảm tạ Chúa.
4. Thưa Chúa: "Cứ ở đó, cho tới khi các ngươi đi khỏi đó" cho thấy thái độ của môn đồ đối với lòng hiếu khách được đáp lại : sẽ có phước hạnh nhiều hơn cho những ai đón tiếp môn đồ và công việc Chúa cũng được ổn định khi không cần thay đổi chỗ ở. Cảm tạ Chúa.
5. Thưa Chúa: Hành động "phủi bụi dưới chân" có ý nghĩa biểu tượng ‘’bụi’’ đời (những sự khốn khổ) sẽ vẫn còn ở lại đối với những nơi từ chối Tin Lành, và nó lại là "một chứng cớ" để Chúa phán xét.
6. Thưa Chúa: Lời cảnh báo về sự phán xét dành cho thành nào từ chối sứ điệp còn nghiêm khắc hơn cả Sô-đôm và Gô-mô-rơ cho thấy tầm quan trọng của việc tiếp nhận Tin Lành là vô cùng quan trọng. Một sự khinh chê ân điển của Chúa thì phải trả giá đắt cho sự kiêu ngạo.
7. Thưa Chúa: Sự kết hợp giữa lời giảng "Hãy ăn năn" với việc đuổi quỷ và chữa lành bệnh cho thấy mối liên hệ giữa sự hối cải tâm linh và quyền năng trên thể xác có mối liên kết chặt chẽ với nhau. Một đời sống biến đổi theo chiều hướng tốt lành cũng sẽ gặt hái những ân điển tốt lành. Cảm tạ Chúa.
Phần con áp dụng.
Kính thưa Chúa.
1/ Con xem xét lại những lĩnh vực trong đời sống mà con đang dựa dẫm vào vật chất, tiền bạc hoặc kế hoạch cá nhân thay vì hoàn toàn tin cậy vào sự cung ứng của Chúa. Con cảm tạ Chúa.
2. Thưa Chúa: Con tập thực hành sự đơn giản và thanh thoát trong các "chuyến đi" hằng ngày để phục vụ Chúa, bằng cách từ bỏ những thứ không cần thiết chỉ làm nặng gánh tâm linh. Con cảm tạ Chúa.
3. Thưa Chúa: Khi được tiếp đón trong nhà ai đó hoặc trong một cơ hội nào để chia sẻ Tin Lành, con sẽ cam kết ở lại và phục vụ cách khiêm tốn, không tìm kiếm nơi ở hay đãi ngộ tốt hơn. Con cảm tạ Chúa.
4. Thưa Chúa: Con sẽ học cách đối diện với sự từ chối: không oán giận hay cưỡng ép, nhưng nhẹ nhàng "phủi bụi" và tiếp tục bước đi, phó thác kết quả cho Đức Chúa Jesus. Con cảm tạ Chúa.
5. Thưa Chúa: Con sẽ siêng năng rao giảng lời kêu gọi "Hãy ăn năn" không chỉ bằng môi miệng nhưng qua nếp sống hằng ngày, vì biết rằng sự hối cải là cửa ngõ vào Nước Trời. Con cảm tạ Chúa.
6. Thưa Chúa: Con sẽ cầu xin và vận dụng quyền năng Đức Chúa Jesus ban để đối diện với những "tà linh" trong đời sống (kể cả sự sợ hãi, tham lam, kiêu ngạo) và để chữa lành những tổn thương của người lân cận. Con cảm tạ Chúa.
7. Thưa Chúa: Trong mỗi cơ hội phục vụ, con sẽ kết hợp lời giảng với hành động yêu thương thiết thực (như xức dầu cho người bệnh), bởi vì Tin Lành là sức mạnh của Đức Chúa Jesus thể hiện qua cả lời nói và việc làm. Con cảm tạ Chúa.
Con cảm tạ ơn Chúa đã soi sáng con bài hôm nay. Nguyện mọi vinh quang, tôn quý, năng lực đều thuộc về Thiên Chúa đời đời vô cùng. Nguyện xin ân điển của Thiên Chúa, sự hiểu biết về Ngài, được đầy dẫy trong con. A-men.
Trong ân điển của Đức Chúa Jesus Christ.
Con Dương Quang Trung.
Mác 6:7-13 – Đức Chúa Jesus Sai Mười Hai Sứ Đồ Đi Giảng Tin Lành
"Hãy phó thác đường lối mình cho Đấng Tự Hữu Hằng Hữu, và nhờ cậy nơi Ngài, thì Ngài sẽ làm thành việc ấy." (Thi Thiên 37:5).
Kính lạy Đức Chúa Trời là Cha Kính Yêu của chúng con.
Chúng con dâng lời cảm tạ ơn Ngài quan phòng, ban ơn cho chúng con những sự vui thỏa và bình an mỗi ngày. Ban cho chúng con được còn ở trong hơi thở sống động và lòng chúng con có Chúa để hướng tới trong mỗi bước đường của mình trong cuộc đời. Chúng con cảm tạ ơn Cha hôm nay tiếp tục ban cho chúng con phân đoạn Thánh Kinh về Đức Chúa Jesus sai Nhóm Mười Hai đi rao giảng Tin Lành, giúp chúng con học biết sự tin cậy hoàn toàn nơi Ngài và lòng vâng phục trong sứ mạng. Xin Đức Thánh Linh soi dẫn lòng trí và dạy dỗ chúng con. Sau đây, chúng con xin chia sẻ ý nghĩa phân đoạn Thánh Kinh này.
7 Ngài đã gọi Nhóm Mười Hai và đã bắt đầu sai họ đi từng đôi. Ngài cứ ban cho họ quyền phép trên những tà linh.
8 Ngài đã truyền cho họ rằng đừng đem gì cho chuyến đi, ngoại trừ chỉ một cây gậy; không túi hành lý, không bánh, không tiền trong dây lưng;
9 nhưng mang dép và đừng mặc hai áo trong.
Câu 7-9: Chúng con thấy rằng, với những gì được giảng dạy và sự trưởng thành nhất định của các môn đồ, Đức Chúa Jesus gọi Nhóm Mười Hai và sai họ đi từng đôi một, ban cho họ quyền phép trên những tà linh. Ngài truyền họ không mang theo hành lý, bánh, tiền bạc hay áo dự phòng, chỉ mang dép và một cây gậy. Chúng con hiểu, việc Ngài sai đi từng đôi cho thấy sự hỗ trợ lẫn nhau trong sứ mạng, còn sự đơn giản về vật chất dạy các sứ đồ phải lệ thuộc hoàn toàn vào sự cung ứng của Chúa.
Chúng con học được rằng: Chúng con được sai phái đi rao giảng Tin Lành với sự hỗ trợ lẫn nhau và phải tin cậy Chúa cung ứng mọi nhu cầu kể cả những nhu cầu đơn giản nhất như ăn uống, giúp chúng con không dựa vào sức riêng hay của cải.
10 Ngài đã phán với họ: "Nếu các ngươi vào trong bất cứ nhà nào thì cứ ở đó, cho tới khi các ngươi đi khỏi đó.
11 Bất cứ nơi nào không tiếp nhận các ngươi cũng không nghe các ngươi, hãy đi khỏi đó, phủi bụi dưới chân các ngươi để làm một chứng cớ cho họ. Thật! Ta phán với các ngươi, trong ngày phán xét, sẽ là dễ chịu cho Thành Sô-đôm và Thành Gô-mô-rơ hơn cho thành ấy."
Câu 10-11: Chúng con hiểu rằng, Đức Chúa Jesus dạy các sứ đồ khi vào nhà nào thì cứ ở đó cho đến khi ra đi, không tìm chỗ ở tốt hơn. Còn nơi nào từ chối thì phải phủi bụi dưới chân làm chứng cớ, vì sự từ chối Tin Lành sẽ bị phán xét nghiêm khắc hơn cả Sô-đôm và Gô-mô-rơ. Sự hiếu khách của người được nghe Tin Lành là chứng cớ để họ nhận được ơn phước của Chúa, sự từ chối Tin Lành không phải chỉ là quyền tự do tín ngưỡng, mà qua điều này giúp chúng con hiểu đó là chứng cớ cho sự phán xét sau này.
Chúng con học được rằng: Khi chúng con rao giảng Tin Lành, chúng con không phải ép buộc ai tin, chúng con trung tín rao giảng và phó thác người nghe lên Ngài. Những người từ chối nghe giảng Tin Lành, chúng con cũng cần phủi bụi chân mình để rời đi, sự phán xét cuối cùng cho người khước từ Tin Lành thuộc về Đức Chúa Trời. Như Lời Ngài phán: "Ngài đã phán với họ: Nếu các ngươi vào trong bất cứ nhà nào thì cứ ở đó, cho tới khi các ngươi đi khỏi đó. Bất cứ nơi nào không tiếp nhận các ngươi cũng không nghe các ngươi, hãy đi khỏi đó, phủi bụi dưới chân các ngươi để làm một chứng cớ cho họ. Thật! Ta phán với các ngươi, trong ngày phán xét, sẽ là dễ chịu cho Thành Sô-đôm và Thành Gô-mô-rơ hơn cho thành ấy." (Mác 6:10-11).
12 Họ đã lên đường và giảng rằng: "Hãy ăn năn!"
13 Họ liên tục đuổi nhiều quỷ, xức dầu cho nhiều người bệnh và chữa lành họ.
Câu 12-13: Chúng con thấy rằng, các sứ đồ vâng lời lên đường, rao giảng thông điệp "Hãy ăn năn!", đồng thời đuổi quỷ và chữa lành bệnh nhân bằng cách xức dầu. Sự kết hợp giữa lời giảng và quyền năng cho thấy Tin Lành không chỉ là lời nói mà còn là sức mạnh thật sự của Đức Chúa Jesus.
Chúng con học được rằng: Chúng con được kêu gọi rao giảng sự ăn năn và vận dụng quyền năng Chúa ban để đuổi quỷ, chữa lành, để Tin Lành được bày tỏ trọn vẹn qua cả lời nói lẫn việc làm.
Kính lạy Cha Yêu Thương của chúng con ở trên trời!
Chúng con cảm tạ Ngài vì Lời Chúa hôm nay đã dạy chúng con bài học về sự tin cậy và vâng phục trong sứ mạng rao giảng Tin Lành. Xin Cha tha thứ cho những lúc chúng con còn dựa dẫm vào sức riêng, lo lắng nhu cầu vật chất hoặc nản lòng trước sự từ chối. Xin Ngài giúp chúng con sống đơn giản, phó thác đường lối cho Ngài và rao truyền Tin Lành Cứu Rỗi cho người lân cận.
"Phó thác đường lối Chúa giao,
Hết lòng tin cậy rao truyền ơn Cha.
Người tiếp nhận, sẽ được tha,
Ân điển Cứu Chúa bao la tuyệt vời."
Nguyện Đức Thánh Linh dẫn chúng con vào trong mọi lẽ thật của Lời Chúa (Giăng 16:13). Nguyện Lời Chúa thánh hóa chúng con (Giăng 17:17). Nguyện Đức Chúa Trời Thành Tín của Sự Bình An giữ cho tâm thần, linh hồn, và thân thể xác thịt của mỗi một chúng con được nên thánh trọn vẹn, không chỗ trách được (I Tê-sa-lô-ni-ca 5:23), sẵn sàng cho sự đến của Đức Chúa Jesus Christ, Cứu Chúa Yêu Dấu của chúng con. A-men!
Trong ân điển của Đức Chúa Jesus Christ.
Nguyễn Công Hải - Trần Thị Tâm
***
Mác 6:7-13 Đức Chúa Jesus Sai Mười Hai Sứ Đồ Đi Giảng Tin Lành
Kính lạy Chúa yêu dấu của con!
Khi suy ngẫm Mác 6:7-13, lòng con nghĩ về hành trình Chúa sai các môn đồ đi từng đôi để rao giảng Tin Lành. Chúa biết con người yếu đuối và dễ nản lòng, nên không để họ bước đi một mình. Họ cùng nhau nâng đỡ, khích lệ, cầu nguyện và đồng hành trong sứ mạng mà Ngài giao phó.
Điều ấy khiến con nhớ đến người bạn đã đi cùng con suốt một quãng đời rất dài.
Lớn lên trên cùng một vùng quê nghèo, làng của con nhỏ đến mức không có trường học, nên con phải sang làng bên, là làng của bạn để đi học. Hai đứa thân với nhau từ những ngày còn mới học đánh vần O-A.
Ngày ấy, con gái thường chỉ học hết bậc trung học cơ sở rồi nghỉ. Năm cuối của cấp học, thầy giáo giao cho hai đứa con đi mua thiệp để viết lưu bút cho cả lớp. Hai đứa đi bộ xuống một làng cách nhà gần năm cây số, mượn chiếc xe đạp cũ của người họ hàng bên nhà bạn, rồi chở nhau lên thành phố mua thiệp như lời thầy dặn.
Chuyến đi hôm ấy thật đặc biệt.
Có lẽ với người khác đó chỉ là một việc rất bình thường, nhưng với hai đứa con ngày ấy, đó là cả một miền ký ức đẹp được giữ lại trong lòng cho đến tận bây giờ — dù cuộc sống đã trải qua biết bao thăng trầm và có những năm tháng chia xa khi mỗi người bị cuốn đi bởi gánh nặng mưu sinh cuộc đời.
Lạy Chúa, con cảm tạ tình yêu lớn lao của Ngài đã cứu lấy cuộc đời con. Nhưng điều khiến lòng con xúc động hơn nữa là Chúa đã làm phép lạ để người bạn năm xưa của con cũng được biết và đón nhận tình yêu của Ngài.
Tuổi giờ đã về chiều.
Hai đứa con lại chở nhau trên một chiếc xe máy cũ để đi nói về Tin Lành của Chúa cho những người mà Ngài cảm động trong lòng. Chiếc xe nhỏ chạy qua những con đường quê, hai bên là cánh đồng lúa trải dài: lúc xanh non mềm mại, lúc trổ đòng con gái, và có khi vàng óng như tấm thảm lớn kéo xa tới tận chân trời.
Có hôm bạn con nói:
"Còn được chở nhau đi nói về Chúa cho người khác lần nào thì đó là phước hạnh lần ấy, vì chẳng biết rồi chúng mình còn chở nhau đi được bao lâu nữa…"
Nghe câu nói ấy, lòng con lặng đi.
Con hiểu rằng đời sống này thật ngắn ngủi. Nhưng giữa một thế gian chóng qua, thật quý biết bao khi Chúa ban cho hai con, là những con người nhỏ bé, bình thường được cùng nhau bước đi trong công việc nhà Ngài.
Con nhớ đến hình ảnh các môn đồ năm xưa được Chúa sai đi trong sự đơn sơ: không mang nhiều hành lý, không cậy nơi vật chất, chỉ cây gậy cầm tay, đôi dép dưới chân để học nương cậy nơi Đức Chúa Trời và đem Tin Lành đến cho người khác.
Con hiểu rằng Chúa muốn các môn đồ học sống bởi đức tin chứ không bởi những sự bảo đảm của thế gian. Điều quan trọng nhất không phải họ có bao nhiêu tiền bạc hay sự chuẩn bị, mà là họ có thật sự tin cậy nơi Đấng đã sai mình đi hay không.
Nhiều khi con cũng lo lắng cho ngày mai, lo mình không đủ sức, không đủ điều kiện, không đủ khả năng để làm điều Chúa muốn. Nhưng qua phân đoạn này, Chúa nhắc con rằng, công việc của Ngài không được nâng đỡ trước hết bởi sức riêng hay vật chất của con người, mà bởi chính quyền năng và sự tiếp trợ của Đức Chúa Trời.
Con cũng suy nghĩ nhiều về lời Chúa dạy các môn đồ:
"Khi vào nhà nào, hãy ở đó cho đến khi đi."
Con nhận ra Chúa muốn người hầu việc Ngài có một tấm lòng đơn sơ, biết đủ và biết trân trọng lòng tiếp đón của người khác, chứ không chạy theo nơi tiện nghi hơn hay tốt hơn cho mình. Xin giữ lòng con khỏi sự so đo, tìm kiếm lợi ích riêng hay những điều hào nhoáng trong hành trình theo Chúa.
Lạy Chúa, con cũng hiểu rằng không phải nơi nào Tin Lành cũng được tiếp nhận. Chúa đã dạy các môn đồ nếu nơi nào không chịu nghe thì hãy phủi bụi chân mà đi. Điều ấy nhắc con rằng con người có thể từ chối lời cứu rỗi của Ngài, và sự khước từ ấy là một mất mát rất lớn cho chính họ.
Xin cho con biết đem Tin Lành đến cho người khác bằng tình yêu thương và sự trung tín, nhưng cũng học nơi Chúa một tấm lòng không cay đắng khi bị chối từ, vì chính Ngài cũng từng bị khước từ như vậy.
Con nhớ rằng các môn đồ không chỉ rao giảng sự ăn năn, mà còn đuổi quỷ và chữa lành bệnh tật. Điều đó cho con thấy Tin Lành của Chúa không chỉ chạm đến linh hồn, mà còn đem sự giải cứu, phục hồi và ban hy vọng cho cả cuộc đời con người.
Có lẽ điều quý nhất trên hành trình theo Chúa không phải là chúng con có bao nhiêu, đi được bao xa hay làm được điều lớn lao nào, mà là còn được Chúa dùng, còn được đồng hành cùng nhau, còn được đem tình yêu của Ngài đến cho một người nào đó đang cần ánh sáng cứu rỗi.
Xin Chúa cho con luôn giữ một tấm lòng mềm mại và biết trân trọng từng cơ hội nhỏ bé mà Ngài ban cho để phục vụ Ngài.
Xin cho con đừng bao giờ xem nhẹ những con người bình thường, những cuộc gặp gỡ giản dị hay những hành trình âm thầm, vì biết đâu chính trong những điều rất nhỏ ấy, Chúa đang thực hiện công việc lớn lao đời đời của Ngài. A-men!
Con cảm tạ ơn Chúa!
Trong ân điển của Đức Chúa Jesus Christ.
Con, Nguyễn Thị Mơ
***