Mác 8:1-10 Đức Chúa Jesus Hóa Bánh Ra Nhiều Lần Thứ Nhì
Hôm nay, ngày 04/05/2026, trong ân điển của Thiên Chúa, chúng ta hãy vui mừng, cùng nhau đọc và suy ngẫm Lời Chúa trong Mác 8:1-10.
1 Trong những ngày đó, vì lại có một đám đông lớn, và vì họ không có gì để ăn, khi đã gọi các môn đồ đến, Ngài phán với họ:
2 "Ta động lòng thương xót đám đông này, vì ba ngày rồi họ ở lại với Ta và họ không có gì để ăn.
3 Nếu Ta cho họ nhịn đói trở về nhà của họ, họ sẽ kiệt sức trên đường, vì một số người trong họ đã từ xa đến."
4 Các môn đồ của Ngài đã thưa lại với Ngài rằng: "Từ đâu ai ở đây sẽ có thể cho những người này ăn no bánh trong nơi hoang vắng này?"
5 Ngài vẫn hỏi họ: "Các người có bao nhiêu ổ bánh?" Thì họ đã thưa: "Bảy."
6 Ngài truyền cho đám đông ngồi xuống trên đất; rồi khi đã lấy bảy ổ bánh, khi đã tạ ơn, Ngài đã bẻ ra và cứ trao cho các môn đồ của Ngài để họ dọn ra; thì họ đã dọn ra cho đám đông.
7 Họ vốn có mấy con cá nhỏ. Khi đã nói lời tạ ơn trên chúng, Ngài cũng đã bảo dọn chúng ra.
8 Vậy, họ đã ăn và đã được no nê; rồi họ đã lấy được bảy giỏ đầy những miếng bánh thừa.
9 Vốn có khoảng bốn ngàn người. Và Ngài đã giải tán họ.
10 Lập tức, khi đã vào trong thuyền với các môn đồ của Ngài, Ngài đã đi đến các phần thuộc Đa-ma-nu-tha.
Gợi Ý Suy Ngẫm:
1. Đức Chúa Jesus đã "động lòng thương xót" đám đông. Trong đời sống thuộc linh của tôi, tôi có thực sự để lòng mình cảm động trước những nhu cầu thuộc thể và thuộc linh của người khác như Ngài không?
2. Các môn đồ đã nhìn vào hoàn cảnh hoang vắng và sự thiếu thốn thay vì nhìn vào quyền năng của Đức Chúa Jesus. Tôi có thường xuyên rơi vào cái bẫy về sự giới hạn của loài người khi đối diện với thử thách không?
3. Đức Chúa Jesus đã hỏi các môn đồ: "Các người có bao nhiêu ổ bánh?" Ngài dùng những gì họ có dù rất ít ỏi. Điều này nói gì về cách Đức Chúa Jesus làm việc qua sự dâng hiến khiêm tốn của loài người?
4. Trước khi bẻ bánh, Ngài đã "tạ ơn". Tại sao sự tạ ơn lại quan trọng trước khi phép lạ xảy ra? Tôi có học được thái độ biết ơn dù trong sự thiếu thốn không?
5. Cả bảy ổ bánh và mấy con cá nhỏ đều được dọn ra cho toàn thể đám đông. Nguyên tắc "nhận - tạ ơn - bẻ ra - trao lại" gợi ý cho tôi điều gì về cách Tin Lành được lan tỏa?
6. Họ đã được no nê và còn dư bảy giỏ. Sự ban cho dư dật từ Đức Chúa Jesus vượt xa sự cần dùng tối thiểu. Tại sao Ngài lại chọn ban cho dư dật thay vì chỉ vừa đủ?
7. Ngay sau phép lạ, Đức Chúa Jesus đã giải tán đám đông và lập tức lên thuyền đi nơi khác. Điều này cho thấy Ngài không tìm kiếm sự nổi tiếng hay lệ thuộc vào thành công của phép lạ. Tôi có dễ bị cuốn theo những vinh quang bề ngoài trong chức vụ hay đời sống không?
Gợi Ý Áp Dụng:
1. Hôm nay, tôi sẽ thực hành lòng thương xót cụ thể bằng cách chú ý đến một người chung quanh đang có nhu cầu thực sự (đói, cô đơn, hay thiếu thốn tình cảm) và tìm cách đáp ứng nhu cầu đó trong khả năng của tôi.
2. Khi đối diện với một vấn đề quá lớn so với khả năng của tôi, tôi sẽ dừng lại để tự hỏi: "Tôi có đang chỉ nhìn vào sự hoang vắng hay tôi đang trình dâng vấn đề lên Đức Chúa Jesus?" Thay vì than thở, tôi sẽ thưa với Ngài bằng lời cầu nguyện.
3. Tôi sẽ dâng cho Đức Chúa Jesus tất cả những gì tôi có dù nhỏ bé (thời gian, tài năng, tiền bạc) và tin rằng Ngài có thể nhân lên chúng khi tôi đặt chúng trong tay Ngài, thay vì giữ lại vì nghĩ rằng chẳng đáng là bao.
4. Trong bữa ăn hôm nay và những ngày tới, tôi sẽ dành thời gian thực sự tạ ơn Đức Chúa Jesus trước khi dùng thức ăn, nhớ rằng mọi điều tốt lành đều đến từ Ngài, và tôi sẽ tạ ơn Ngài ngay cả khi tôi chỉ có rất ít.
5. Tôi sẽ thực hành sự "bẻ ra" bằng cách chủ động chia sẻ những gì tôi có (lời khích lệ, sự giúp đỡ, hay tài sản vật chất) với người khác trong cộng đồng của tôi tuần này, đặc biệt với những ai đang gặp khó khăn.
6. Tôi sẽ không chỉ cho đi vừa đủ, nhưng học cách cho đi cách dư dật khi có cơ hội, tin rằng Đức Chúa Jesus là Đấng chu cấp và Ngài có thể biến sự rộng rãi của tôi thành phước hạnh cho nhiều người.
7. Sau khi trải nghiệm một ơn phước hay thành công nào đó, tôi sẽ không ở lại đó để hưởng thụ hay tìm kiếm sự công nhận, nhưng sẵn sàng "lên thuyền" đi đến chỗ mới mà Đức Chúa Jesus dẫn dắt, tiếp tục bước đi trong sự vâng phục và khiêm nhường.
Tham Khảo:
Mác 8:1-10 Đức Chúa Jesus Hóa Bánh Ra Nhiều Lần Thứ Nhì
Kính thưa Chúa, hôm nay, ngày 04/05/2026, trong ân điển của Thiên Chúa, con vui mừng đọc và suy ngẫm Lời Chúa trong Mác 8:1-10.
Con cầu xin Đức Thánh Linh soi sáng, mở mắt con, xin cho con thấy được sự lạ lùng, kỳ diệu trong luật pháp của Ngài, sức mạnh, quyền năng trong Lời Ngài, xin giúp con áp dụng Lời Ngài vào đời sống con, để con được trở nên con cái đích thực của Ngài. Con thành kính cầu xin trong Danh Đức Chúa Jesus Christ. A-men!
1 Trong những ngày đó, vì lại có một đám đông lớn, và vì họ không có gì để ăn, khi đã gọi các môn đồ đến, Ngài phán với họ:
2 "Ta động lòng thương xót đám đông này, vì ba ngày rồi họ ở lại với Ta và họ không có gì để ăn.
3 Nếu Ta cho họ nhịn đói trở về nhà của họ, họ sẽ kiệt sức trên đường, vì một số người trong họ đã từ xa đến."
4 Các môn đồ của Ngài đã thưa lại với Ngài rằng: "Từ đâu ai ở đây sẽ có thể cho những người này ăn no bánh trong nơi hoang vắng này?"
5 Ngài vẫn hỏi họ: "Các người có bao nhiêu ổ bánh?" Thì họ đã thưa: "Bảy."
6 Ngài truyền cho đám đông ngồi xuống trên đất; rồi khi đã lấy bảy ổ bánh, khi đã tạ ơn, Ngài đã bẻ ra và cứ trao cho các môn đồ của Ngài để họ dọn ra; thì họ đã dọn ra cho đám đông.
7 Họ vốn có mấy con cá nhỏ. Khi đã nói lời tạ ơn trên chúng, Ngài cũng đã bảo dọn chúng ra.
8 Vậy, họ đã ăn và đã được no nê; rồi họ đã lấy được bảy giỏ đầy những miếng bánh thừa.
9 Vốn có khoảng bốn ngàn người. Và Ngài đã giải tán họ.
10 Lập tức, khi đã vào trong thuyền với các môn đồ của Ngài, Ngài đã đi đến các phần thuộc Đa-ma-nu-tha.
Những điều con học được:
Kính thưa Chúa,
1. Đức Chúa Jesus đã "động lòng thương xót" đám đông. Trong đời sống thuộc linh của con, con cần để lòng mình cảm động trước những nhu cầu thuộc thể và thuộc linh của người khác như Ngài đã có lòng thương xót. Cảm tạ Chúa.
2. Thưa Chúa: Các môn đồ đã nhìn vào hoàn cảnh hoang vắng và sự thiếu thốn thay vì nhìn vào quyền năng của Đức Chúa Jesus. Con sẽ không nên rơi vào cái bẫy về sự giới hạn của loài người khi đối diện với thử thách mà con luôn trong nhờ vào Chúa (II Sa-mu-ên 22:2; 31; Châm Ngôn 30:5) Cảm tạ Chúa.
3. Thưa Chúa: Đức Chúa Jesus đã hỏi các môn đồ: "Các người có bao nhiêu ổ bánh?" Ngài dùng những gì họ có dù rất ít ỏi. Điều này nói về cách Đức Chúa Jesus làm việc qua sự dâng hiến khiêm tốn của loài người thì Ngài sẽ dùng quyền năng biến sự ít ỏi, khiêm tốn của họ thành những kết quả to lớn. Cảm tạ Chúa.
4. Thưa Chúa: Trước khi bẻ bánh, Ngài đã "tạ ơn". Sự tạ ơn là bày tỏ lòng biết ơn, dâng vinh quang lên Đức Chúa Trời, và quan trọng trước khi phép lạ xảy ra. Con học được thái độ biết ơn dù trong sự thiếu thốn, khó khăn, vì Ngài luôn thử thách, rèn luyện con để con trung tín với Ngài. Cảm tạ Chúa.
5. Thưa Chúa: Cả bảy ổ bánh và mấy con cá nhỏ đều được dọn ra cho toàn thể đám đông. Nguyên tắc "nhận - tạ ơn - bẻ ra - trao lại" gợi ý cho con khi nhận được những ơn phước, những điều tốt lành nơi Chúa thì hãy tạ ơn Chúa và chia sẻ hoặc trao cho người khác (Ma-thi-ơ 10:8) đó là cách Tin Lành được lan tỏa. Cảm tạ Chúa.
6. Thưa Chúa: "Họ đã được no nê và còn dư bảy giỏ''. Sự ban cho dư dật từ Đức Chúa Jesus vượt xa sự cần dùng tối thiểu. Ngài lại chọn ban cho dư dật thay vì chỉ vừa đủ vì Ngài là Thiên Chúa của sự thánh thiện, tốt lành. Sự ban cho của Ngài là không thể tả được (II Cô-rinh-tô 9:15). Cảm tạ Chúa.
7. Thưa Chúa: Ngay sau phép lạ, Đức Chúa Jesus đã giải tán đám đông và lập tức lên thuyền đi nơi khác. Điều này cho thấy Ngài không tìm kiếm sự nổi tiếng hay lệ thuộc vào thành công của phép lạ. Con cũng sẽ không bị cuốn theo những vinh quang bề ngoài trong chức vụ hay đời sống mà phải dâng vinh quang lên Chúa (Phi-líp 4:13) không tìm kiếm sự vinh quang cho mình. Con cảm tạ Chúa.
Phần con áp dụng:
Kính thưa Chúa,
1. Hôm nay, nếu có cơ hội, con sẽ thực hành lòng thương xót cụ thể bằng cách chú ý đến một người chung quanh đang có nhu cầu thực sự (đói, cô đơn, hay thiếu thốn tình cảm) và tìm cách đáp ứng nhu cầu đó trong khả năng của con. Con cảm tạ Chúa.
2. Thưa Chúa: Khi đối diện với một vấn đề quá lớn so với khả năng của con, con sẽ dừng lại để tự hỏi: "Tôi có đang chỉ nhìn vào sự hoang vắng hay tôi đang trình dâng vấn đề lên Đức Chúa Jesus?" Thay vì than thở, con sẽ thưa với Ngài bằng lời cầu nguyện. Điều đó nói lên mọi việc con làm đều trông nhờ vào sự ban ơn, dẫn dắt, quan phòng, tiếp trợ nơi Chúa. Con cảm tạ Chúa.
3. Thưa Chúa: Con sẽ dâng cho Đức Chúa Jesus tất cả những gì con có dù nhỏ bé (thời gian, tài năng, tiền bạc) và tin rằng Ngài có thể nhân lên chúng khi con đặt chúng trong tay Ngài, thay vì giữ lại vì nghĩ rằng chẳng đáng là bao. Con cảm tạ Chúa.
4. Thưa Chúa: Trong bữa ăn hôm nay và những ngày tới, con sẽ dành thời gian thực sự tạ ơn Đức Chúa Jesus trước khi dùng thức ăn, nhớ rằng mọi điều tốt lành đều đến từ Ngài, và con sẽ tạ ơn Ngài ngay cả khi con chỉ có rất ít. Con cảm tạ Chúa.
5. Thưa Chúa, con sẽ thực hành sự "bẻ ra" bằng cách chủ động chia sẻ những gì con có (lời khích lệ, sự giúp đỡ, hay tài sản vật chất) với người khác trong cộng đồng của con tuần này, đặc biệt với những ai đang gặp khó khăn. Con cảm tạ Chúa.
6. Thưa Chúa: Con sẽ không chỉ cho đi vừa đủ, nhưng học cách cho đi cách dư dật khi có cơ hội, tin rằng Đức Chúa Jesus là Đấng chu cấp và Ngài có thể biến sự rộng rãi của con thành phước hạnh cho nhiều người. Con cảm tạ Chúa.
7. Thưa Chúa: Sau khi trải nghiệm một ơn phước hay thành công nào đó, con sẽ không ở lại đó để hưởng thụ hay tìm kiếm sự công nhận, nhưng sẵn sàng "lên thuyền" đi đến chỗ mới mà Đức Chúa Jesus dẫn dắt, tiếp tục bước đi trong sự vâng phục và khiêm nhường. Con cảm tạ Chúa.
Con cảm tạ ơn Chúa đã soi sáng con bài hôm nay. Nguyện mọi vinh quang, tôn quý, năng lực đều thuộc về Thiên Chúa đời đời vô cùng. Nguyện xin ân điển của Thiên Chúa, sự hiểu biết về Ngài, được đầy dẫy trong con. A-men!
Trong ân điển của Đức Chúa Jesus Christ.
Con, Dương Quang Trung
Ngày 04/05/2026
***
Mác 8:1-10 Đức Chúa Jesus Hóa Bánh Ra Nhiều Lần Thứ Nhì
1 Trong những ngày đó, vì lại có một đám đông lớn, và vì họ không có gì để ăn, khi đã gọi các môn đồ đến, Ngài phán với họ:
2 "Ta động lòng thương xót đám đông này, vì ba ngày rồi họ ở lại với Ta và họ không có gì để ăn.
3 Nếu Ta cho họ nhịn đói trở về nhà của họ, họ sẽ kiệt sức trên đường, vì một số người trong họ đã từ xa đến."
4 Các môn đồ của Ngài đã thưa lại với Ngài rằng: "Từ đâu ai ở đây sẽ có thể cho những người này ăn no bánh trong nơi hoang vắng này?"
5 Ngài vẫn hỏi họ: "Các người có bao nhiêu ổ bánh?" Thì họ đã thưa: "Bảy."
6 Ngài truyền cho đám đông ngồi xuống trên đất; rồi khi đã lấy bảy ổ bánh, khi đã tạ ơn, Ngài đã bẻ ra và cứ trao cho các môn đồ của Ngài để họ dọn ra; thì họ đã dọn ra cho đám đông.
7 Họ vốn có mấy con cá nhỏ. Khi đã nói lời tạ ơn [trên] chúng, Ngài cũng đã bảo dọn chúng ra.
8 Vậy, họ đã ăn và đã được no nê; rồi họ đã lấy được bảy giỏ đầy những miếng bánh thừa.
9 Vốn có khoảng bốn ngàn người. Và Ngài đã giải tán họ.
10 Lập tức, khi đã vào trong thuyền với các môn đồ của Ngài, Ngài đã đi đến các phần thuộc Đa-ma-nu-tha.
Kính lạy Đức Chúa Trời là Cha Yêu Thương của chúng con. Con cảm tạ ơn Cha đã ban cho con có được thời gian để con viết ra những sự suy ngẫm về Lời của Ngài trong ngày hôm nay. Nguyện kính xin Cha ban ơn, thêm sức trên con. Nguyện Đức Thánh Linh dẫn con vào trong mọi Lẽ Thật của Lời Ngài. Con cảm tạ ơn Ngài!
Thưa Cha, qua phân đoạn Thánh Kinh trên con hiểu rằng trên bước đường đi theo Chúa thì con chỉ biết trong mong vào sự thương xót của Ngài. Nếu không bởi sự ban cho của Ngài thì con không có được như ngày hôm nay, vì chỉ có Ngài mới biết rõ nhu cầu của đời sống con. Nhưng trước hết thì con phải tìm kiếm Vương Quốc của Đức Chúa Trời và sự công chính của Ngài, thì mọi điều trong đời sống của con sẽ được Ngài lo liệu. Cảm tạ ơn Cha, vì thời gian qua con cũng kinh nghiệm được điều đó.
Thưa Cha, con cũng hiểu được rằng khi con nhận từ nơi Ngài cách dư dật, thì con cũng phải cho đi cách rời rộng, đó không phải để thể hiện bản thân hay đòi hỏi người khác phải biết ơn mình. Nhưng làm với tình yêu thương và lòng thương xót như chính Chúa đã yêu và thương xót con.
Con cảm tạ ơn Cha đã ban cho con những sự hiểu ở trên. Nguyện rằng những ngày tháng ngắn ngủi còn lại trên đất này, con cũng biết tận dụng các ta lâng Chúa ban cho mà phụng sự Ngài cách hết lòng. A-men!
Trong ân điển của Đức Chúa Jesus Christ.
Nguyễn Thị Thúy My
Mác 8:1-10 – Đức Chúa Jesus Hóa Bánh Ra Nhiều Lần Thứ Nhì
“Đấng Tự Hữu Hằng Hữu là Đấng Chăn Chiên của tôi. Tôi sẽ chẳng thiếu thốn gì.” (Thi Thiên 23:1).
Kính lạy Đức Chúa Trời là Cha Kính Yêu của chúng con.
Chúng con cảm tạ ơn Cha hôm nay tiếp tục ban cho chúng con phân đoạn Thánh Kinh về Đức Chúa Jesus hóa bánh ra nhiều lần thứ nhì, giúp chúng con thấy rõ lòng thương xót và quyền năng cung ứng dư dật của Ngài. Xin Đức Thánh Linh soi dẫn lòng trí và dạy dỗ chúng con hiểu phân đoạn Thánh Kinh này. Sau đây, chúng con xin chia sẻ ý nghĩa như sau:
1 Trong những ngày đó, vì lại có một đám đông đông đúc, và vì họ không có gì để ăn nên đã gọi các môn đồ đến, Ngài phán với họ:
2 “Ta động lòng thương xót đám đông này, vì ba ngày rồi họ ở lại với Ta và họ không có gì để ăn.
3 Nếu Ta cho họ khát khao trở về nhà của họ, họ sẽ kiệt sức trên đường, vì rất nhiều người trong họ đã từ xa đến.”
Câu 1-3: Chúng con thấy rằng, giữa hoang vắng, đám đông ở lại với Đức Chúa Jesus đã ba ngày và không có gì ăn. Số người theo Ngài rất đông, thay vì để mặc họ trong sự đói và khát, Ngài động lòng thương xót, không muốn họ kiệt sức trên đường về. Lòng thương xót của Ngài không chỉ dừng ở việc chăm sóc thuộc linh, rao truyền Tin Lành, chữa lành và làm nhiều phép lạ cho họ mà còn quan tâm đến nhu cầu thuộc thể của dân chúng nữa.
Chúng con học được rằng: Đức Chúa Jesus luôn động lòng thương xót trước những nhu cầu thật của chúng con. Ngài không bỏ mặc chúng con trong lúc thiếu thốn mà luôn quan phòng, chăm sóc và chu cấp dư dật nhu cầu của chúng con. Nguyện xin Ngài giúp chúng con cũng có lòng thương xót với người lân cận, những hoàn cảnh khó khăn hơn chúng con như cách Ngài thương xót đoàn dân đông và chúng con.
4 Các môn đồ của Ngài đã thưa lại với Ngài rằng: “Từ đâu ai ở đây sẽ có thể cho những người này ăn no bánh trong nơi hoang vắng này?”
5 Ngài vẫn hỏi họ: “Người có bao nhiêu ổ bánh?” Thì họ đã thưa: “Bảy.”
6 Ngài truyền cho đám đông ngồi xuống trên đất; rồi khi đã lấy được bảy ổ bánh, khi đã tạ ơn, Ngài đã bẻ ra và cứ trao cho các môn đồ của Ngài để họ leo ra; thì họ đã tăng ra cho đám đông.
7 Họ vốn có vài con cá nhỏ. Khi đã nói lời tạ ơn trên chúng, Ngài cũng đã bảo vệ chúng ra.
8 Vậy, họ đã ăn và đã được no nê; rồi họ đã nhận được bảy giỏ những miếng bánh thừa.
9 Độ có khoảng bốn ngàn người. Và Ngài đã giải tán họ.
Câu 4-9: Chúng con hiểu rằng, các môn đồ chỉ thấy sự bất lực trước hoàn cảnh hoang vắng và sự đói khát của dân chúng, trong đó có cả chính mình nữa. Nhưng Đức Chúa Jesus đã có sẵn kế hoạch để cung ứng mọi nhu cầu của họ. Hơn bốn ngàn người được ăn, uống no nê với chỉ bảy cái bánh và vài con cá ban đầu khiến cho chúng con liên tưởng tới phép lạ Ba-na từ trời mà Đức Chúa Trời đã cung cứng cho dân của Ngài trong đồng vắng trong suốt bốn mươi năm. Ngài cũng không quên nói lời cảm tạ ơn Đức Chúa Trời trước khi làm phép lạ hoá ra nhiều bánh và cá cho dân chúng. Điều này, giúp chúng con hiểu rằng, trong mọi sự, chúng con cần học theo lòng biết ơn Đấng Tạo Hoá và dâng vinh quang lên cho Ngài.
Chúng con học được rằng: Đức Chúa Jesus dùng những gì chúng con có, dù ít, khi chúng con dâng lên Ngài với lòng tạ ơn. Ngài nhân lên và ban cho dư dật hơn điều chúng con cần. Nguyện xin Ngài giúp chúng con luôn ý thức và tỏ lòng biết ơn, vâng phục Chúa trong mọi sự, dù chúng con có ít, dù chúng con được ban dư dật, mọi sự đều đến từ Đức Chúa Trời Kính Yêu của chúng con.
10 Lập tức, khi đã vào thuyền với các môn đồ của Ngài, Ngài đã đi đến các phần thuộc Đa-ma-nu-tha.
Câu 10: Chúng con hiểu rằng, sau khi ban phước và no nê cho đám đông, Đức Chúa Jesus lập tức giải tán họ và lên thuyền đi tiếp. Ngài không nán lại để hưởng vinh quang từ phép lạ.
Chúng con học được rằng: Chúng con phải học theo gương Chúa, không nán lại hưởng vinh quang bề ngoài mà luôn sẵn sàng bước tiếp theo sự dẫn dắt của Ngài. Nguyện xin Chúa giúp chúng con học theo tấm gương của Đức Chúa Jesus trong sự dâng mọi vinh quang lên cho Đức Chúa Trời.
Kính lạy Cha Yêu Thương của chúng con ở trên trời!
Chúng con cảm tạ Ngài vì Lời Chúa hôm nay nhắc nhở chúng con về lòng thương xót và quyền năng cung ứng của Đức Chúa Jesus. Xin Cha tha thứ cho những lúc chúng con chỉ thấy sự thiếu thốn và bất lực thay vì dâng những gì mình có lên Ngài. Xin Ngài giúp chúng con có lòng thương xót như Ngài, dâng hiến những gì mình có, tạ ơn liên tục và bước đi khiêm nhường theo sự dẫn dắt của Ngài.
“Ngài ngồi ở giữa dân đông -
đói, khát mệt lử mà không có gì.
Môn đồ nói chẳng còn chi,
Chúa liền bẻ bánh, tức thì no nê.”
Nguyện Đức Thánh Linh dẫn chúng con vào trong mọi lẽ thật của Lời Chúa (Giăng 16:13). Nguyện Lời Chúa thánh hóa chúng con (Giăng 17:17). Nguyện Đức Chúa Trời Thành Tín của Sự Bình An giữ cho tâm thần, linh hồn, và thân thể xác thịt của mỗi một chúng con được nên thánh trọn vẹn, không chỗ trách được (I Tê-sa-lô-ni-ca 5:23), sẵn sàng cho sự đến của Đức Chúa Jesus Christ, Cứu Chúa Yêu Dấu của chúng con. A-men!
Trong ân điển của Đức Chúa Jesus Christ.
Nguyễn Công Hải - Trần Thị Tâm
Mác 8:1-10 Đức Chúa Jesus Hóa Bánh Ra Nhiều Lần Thứ Nhì
1 Trong những ngày đó, vì lại có một đám đông lớn, và vì họ không có gì để ăn, khi đã gọi các môn đồ đến, Ngài phán với họ:
2 "Ta động lòng thương xót đám đông này, vì ba ngày rồi họ ở lại với Ta và họ không có gì để ăn.
3 Nếu Ta cho họ nhịn đói trở về nhà của họ, họ sẽ kiệt sức trên đường, vì một số người trong họ đã từ xa đến."
4 Các môn đồ của Ngài đã thưa lại với Ngài rằng: "Từ đâu ai ở đây sẽ có thể cho những người này ăn no bánh trong nơi hoang vắng này?"
5 Ngài vẫn hỏi họ: "Các người có bao nhiêu ổ bánh?" Thì họ đã thưa: "Bảy."
6 Ngài truyền cho đám đông ngồi xuống trên đất; rồi khi đã lấy bảy ổ bánh, khi đã tạ ơn, Ngài đã bẻ ra và cứ trao cho các môn đồ của Ngài để họ dọn ra; thì họ đã dọn ra cho đám đông.
7 Họ vốn có mấy con cá nhỏ. Khi đã nói lời tạ ơn trên chúng, Ngài cũng đã bảo dọn chúng ra.
8 Vậy, họ đã ăn và đã được no nê; rồi họ đã lấy được bảy giỏ đầy những miếng bánh thừa.
9 Vốn có khoảng bốn ngàn người. Và Ngài đã giải tán họ.
10 Lập tức, khi đã vào trong thuyền với các môn đồ của Ngài, Ngài đã đi đến các phần thuộc Đa-ma-nu-tha.
Kính lạy Cha Yêu Thương của con ở trên trời. Con dâng lời cảm tạ và tôn vinh Ngài vì Ngài là Thiên Chúa của mọi tạo vật. Nhờ Ngài mà chúng con được sống, cũng như có được mọi sự cần dùng trong cuộc sống. Cảm tạ Cha cho con cơ hội suy ngẫm Lời của Ngài. Sau đây, con xin nói lên sự hiểu của con về Mác 8:-1-10 như sau:
Thưa Cha! Khi con suy ngẫm việc các môn đồ của Chúa Jesus phản hồi lại Ngài, khi Ngài nêu lên nan đề của đám dân đông đúc đã ba ngày ở với Chúa mà không ăn gì, và một số thì từ xa đến. Ngài không muốn họ nhịn đói mà về. Con thấy lạ khi họ hành xử như vậy. Trước đó không lâu, họ cũng chứng kiến phép lạ Chúa hóa bánh cho nhiều người ăn. Và họ cũng từng chứng kiến nhiều phép lạ khác mà Chúa đã làm. Cách họ giải quyết nan đề là không có cách nào và lý do rất thực tế, đó là đồng vắng. Con thấy họ đã không đơn sơ đón nhận những việc Chúa dạy, Chúa làm trước mắt họ. Họ đã giới hạn Chúa, có lẽ bởi họ biết xuất thân của Chúa, và mục đích của họ theo Chúa chưa đúng theo ý Chúa.
Thưa Cha! Hành động Chúa Jesus nhận bánh, tạ ơn, bẻ ra và trao lại cho môn đồ. Con có thắc mắc, tại sao Chúa lại bẻ bánh ra mà không đưa nguyên cái. Con nghĩ, hành động bẻ ra nó nói lên sự ân cần, chu đáo của Chúa đối với đoàn dân đông. Dù rất đông người, nhưng Ngài vẫn chịu khó quan tâm đến từng người. Con thấy, nếu Chúa đưa nguyên cái bánh cũng không ai nói gì, nhưng Ngài lại lựa chọn bẻ bánh là hành động đáng để chúng con suy ngẫm.
Thưa Cha! Con cảm tạ Cha đã cho con hiểu những điều trên đây. Nguyện Xin Chúa giúp con luôn có tấm lòng đơn sơ đón nhận mọi lời phán dạy của Ngài, để con không giới hạn Ngài. Nguyện xin Chúa cũng cho con tấm lòng luôn ân cần ,chu đáo đối với mọi người, đặc biệt là anh chị em cùng Cha. Con cảm tạ Cha. A-men!
Trong ân điển của Đức Chúa Jesus Christ.
Lê Minh Dương
06/05/2026
Mác 8:1-10 Đức Chúa Jesus Hóa Bánh Ra Nhiều Lần Thứ Nhì
Kính lạy Thiên Chúa Từ Ái của con!
Khi đọc và suy ngẫm Mác 8:1–10, con đặc biệt cảm động trước lòng thương xót của Đức Chúa Jesus. Trước khi làm phép lạ hóa bánh ra nhiều, điều đầu tiên Ngài bày tỏ là tấm lòng thương xót đối với đoàn dân đang đói mệt. Ngài không chỉ nhìn thấy nhu cầu thuộc linh mà còn quan tâm đến những khó khăn rất thực tế của họ.
Nhìn lại chặng đường từ ngày biết Chúa đến nay, điều đọng lại sâu sắc nhất trong lòng con cũng chính là lòng thương xót ấy của Ngài. Tình yêu đó không phai nhạt theo thời gian, nhưng cứ ở lại, thôi thúc con vượt qua những giới hạn của bản thân để nói về Chúa cho người khác.
Từ nhỏ vốn rất nhút nhát, con gần như không dám đi đâu một mình. Khi đến nhà ai, con luôn nép phía sau cha mẹ hoặc anh chị em. Tết đến, có lệ đi chúc tết thầy, con thường bám sau mấy đứa bạn lấp ló đứng ngoài cổng; khi nhìn thấy thầy ra đón, tiếng chào cứ mắc nghẹn nơi cổ họng, mãi mới phát ra thành những âm thanh lí nhí trong sự run rẩy.
Khi đã có Chúa, kinh nghiệm được lòng thương xót của Ngài trên chính cuộc đời mình, trong con luôn tồn tại một cuộc giằng co. Tình yêu và lòng thương xót của Chúa thôi thúc con phải nói về Ngài cho những người xung quanh, đặc biệt là những người đang đối diện với bệnh tật và sự chết, nhưng nỗi sợ hãi của con người cũ vốn nhút nhát lại nhiều lần muốn kéo con lùi lại.
Con nhớ lại những ngày cha chồng mắc bệnh ung thư. Khi ấy, con cũng có những nỗi lo sợ giống như các môn đồ trong câu chuyện này, khi họ chỉ nhìn thấy sự thiếu thốn và hoàn cảnh trước mắt.
Trong con khi ấy chỉ hiện lên khoảng cách rất lớn giữa cha chồng và mình. Ông là người ít nói. Hơn nữa, ông không hài lòng về người con trai chỉ biết chơi bời, không chịu làm ăn — là chồng con. Điều đó khiến mối quan hệ cha con thêm phần nặng nề. Những câu trả lời của ông dành cho chúng con thường chỉ là: "Ừ", "Có", hoặc "Không", ngắn gọn đến mức khó có thể tiếp tục câu chuyện.
Lúc ấy con đã tin Chúa. Trong gia đình dường như tồn tại hai hướng hoàn toàn đối lập. Em dâu thường xuyên đưa mẹ chồng đi xem bói, gọi vong, lên đồng và cúng bái. Còn con thì đang từng ngày bước đi trong đức tin của mình- cầu nguyện và chỉ tin cậy nơi Chúa.
Giờ nghĩ lại, điều giúp con chiến thắng được nỗi sợ để nói với cha chồng về Chúa có lẽ chỉ gói gọn trong hai chữ: THƯƠNG XÓT. Con thương ông vì biết rằng đời người rất ngắn ngủi, và càng thương hơn khi nghĩ đến sự đời đời của một linh hồn chưa biết Chúa.
Chính Chúa đã sử dụng con như một công cụ nhỏ bé trong tay Ngài để mang Tin Lành đến cho cha chồng. Ngài chuẩn bị một không gian chỉ có hai cha con, khi ông bằng lòng để con chăm sóc. Ngài đã đặt những lời chân thành, đơn sơ vào trong miệng con. Và rồi khoảnh khắc ấy đã đến.
Giây phút cha chồng nhìn con và nói:
"Ai nói thì bố không tin, nhưng con nói bố tin."
Lòng con òa vỡ trong sự biết ơn.
Sau khi tiếp nhận Chúa, ông bật khóc nức nở như một đứa trẻ. Con vô cùng ngỡ ngàng. Con người cứng rắn mà con vẫn biết dường như không còn nữa. Ông nằm trên chiếc võng, thân thể rung lên trong tiếng khóc. Con cảm nhận như mọi gánh nặng, mệt mỏi và đau đớn của cả một cuộc đời đang được trút ra theo những dòng nước mắt ấy. Vài ngày sau, ông về với Chúa.
Cho đến hôm nay, mỗi khi gặp những người đang bệnh nặng, lòng con lại được nhắc nhớ về trải nghiệm đó. Con biết mình vẫn là người nhút nhát, vẫn có những lúc yếu đuối, sợ hãi trước những ánh mắt dè chừng, sự kỳ thị hay thậm chí là những lời ngăn cấm. Nhưng mỗi lần như vậy, con lại cầu xin Chúa ban thêm sức để vượt qua nỗi sợ của mình. Bởi con biết sự bất an, vô định của một đời sống không có Chúa và sự tuyệt vọng của một linh hồn bước vào cõi đời đời mà không có sự cứu rỗi của Ngài.
Qua Mác 8:1–10, con học được rằng các môn đồ nhìn thấy sự thiếu thốn, nhưng Chúa nhìn thấy cơ hội để bày tỏ quyền năng Ngài. Nhiều lúc con cũng chỉ nhìn thấy những giới hạn của bản thân, những khó khăn của hoàn cảnh mà quên rằng Đức Chúa Trời không hề bị giới hạn bởi những điều đó.
Chúa hoàn toàn có thể tạo ra bánh từ hư không, nhưng Ngài vẫn hỏi các môn đồ xem họ có gì trong tay. Bảy ổ bánh và vài con cá nhỏ là rất ít trước nhu cầu của hàng ngàn người, nhưng Chúa vẫn muốn họ dâng điều mình có. Điều ấy giúp con hiểu rằng, Chúa không đòi hỏi con phải có thật nhiều mới được Ngài sử dụng. Điều Ngài tìm kiếm là một tấm lòng sẵn sàng dâng lên những gì mình đang có. Khi con trung tín trao cho Chúa thời gian, khả năng và sức lực nhỏ bé của mình, Ngài có thể dùng chúng vượt xa điều con tưởng tượng.
Trước khi bẻ bánh, Chúa đã dâng lời cảm tạ Đức Chúa Cha. Ngài cảm tạ không phải sau khi phép lạ xảy ra, nhưng ngay khi sự thiếu thốn vẫn còn ở trước mắt. Điều đó dạy con rằng lòng biết ơn không phụ thuộc vào hoàn cảnh đã thay đổi hay chưa, nhưng được đặt trên sự thành tín của Đức Chúa Trời. Người tin cậy Chúa có thể tạ ơn ngay cả khi chưa nhìn thấy kết quả, vì họ tin vào sự dẫn dắt và chương trình tốt lành của Ngài.
Những gì được trao cho Chúa đã được Ngài chúc phước, bẻ ra và phân phát cho nhiều người khác. Con nhận mọi điều từ Chúa bằng ân điển; con học biết cảm tạ Ngài; rồi để Chúa bẻ vỡ con người cũ trong con, sau đó Ngài sử dụng đời sống con để mang phước hạnh đến cho người khác. Tin Lành không dừng lại ở người nhận lãnh, nhưng được truyền đi qua những đời sống sẵn sàng được Chúa sử dụng. Càng trao đi tình yêu, lời chứng và lẽ thật của Chúa, Tin Lành càng được lan rộng.
Sau một phép lạ lớn lao, Chúa không ở lại để tận hưởng sự ngưỡng mộ của đám đông. Ngài tiếp tục công việc Cha giao phó. Mục tiêu của Ngài không phải là xây dựng danh tiếng cá nhân, nhưng là hoàn thành ý muốn của Đức Chúa Trời. Điều này nhắc con phải cẩn thận với sự cám dỗ tìm kiếm sự công nhận, lời khen hay thành công bề ngoài trong đời sống phục vụ Chúa. Một việc làm có vẻ thành công chưa chắc đã là điều quan trọng nhất trước mặt Chúa.
Con kính dâng lên Chúa lời cảm tạ về những điều Ngài dạy dỗ con qua phân đoạn Thánh Kinh này.
Cầu xin Chúa tiếp tục đổ đầy trong lòng con tình yêu và lòng thương xót của Ngài, để con biết quan tâm đến những nhu cầu thuộc thể và thuộc linh của những người xung quanh; đồng thời ban cho con sự can đảm để chia sẻ Tin Lành mỗi khi Chúa mở đường, hầu cho nhiều người được nhận biết Ngài trước khi quá muộn. Amen!
Con cảm tạ ơn Chúa!
Trong ân điển của Đức Chúa Jesus Christ.
Con, Nguyễn Thị Mơ.