Công Vụ Các Sứ Đồ 27:27-44 Phao-lô Bị Chìm Tàu – Phần 2
Kính lạy Đức Chúa Trời Toàn Năng là Cha Kính Yêu của con ở trên trời. Con cảm tạ ơn Cha đã gìn giữ con một ngày được bình an. Cảm tạ ơn Cha ban cho con có thời gian để viết lên sự suy ngẫm của mình trong Công Vụ Các Sứ Đồ 27:27-44.
27 Khi đêm thứ mười bốn đã đến, chúng tôi cứ trôi nổi trên Biển A-đờ-ria-tích. Đến nửa đêm, các thủy thủ đã nghĩ rằng, họ đang đến gần một vùng đất nào. 28 Họ đã thả trái dò, thấy sâu hai chục sải; nhưng xa hơn một ít, họ lại thả trái dò và thấy sâu mười lăm sải. {Một sải (G3712) là khoảng cách giữa hai đầu ngón tay giữa, khi dang xa hai tay ra, tương đương 72 inches hoặc 1,8288 mét.} 29 Vì sợ có thể rơi vào khu vực đá ngầm, họ đã ném xuống bốn dây neo, từ phía lái tàu; mong cho ban ngày đến. 30 Nhưng các thủy thủ đã tìm cách lánh khỏi tàu. Họ đã thả chiếc thuyền xuống biển, giả vờ như định thả các dây neo từ phía mũi tàu. 31 Phao-lô đã nói với viên đại đội trưởng và các người lính rằng: "Trừ khi những người này cứ ở trong tàu, thì các ông không thể được cứu." 32 Các người lính đã cắt dây buộc thuyền, làm cho nó rớt xuống. 33 Cho tới khi ban ngày sắp đến, Phao-lô đã khuyên hết thảy mọi người hãy ăn thức ăn. Người nói: "Hôm nay là ngày thứ mười bốn mà các ông đang trông đợi, tiếp tục nhịn đói chẳng ăn gì. 34 Vậy, tôi khuyên các ông hãy ăn thức ăn. Vì đây là cho sự giải cứu của các ông. Vì sẽ chẳng ai trong các ông bị một sợi tóc rơi khỏi đầu." 35 Khi người đã nói như vậy rồi, người đã lấy bánh, tạ ơn Đức Chúa Trời, trước mặt mọi người, bẻ ra, bắt đầu ăn. 36 Vậy, hết thảy họ đã được vững lòng. Họ cũng ăn thức ăn. 37 Hết thảy chúng tôi đã ở trong tàu là hai trăm bảy mươi sáu linh hồn. 38 Khi họ đã ăn no, họ đã ném lúa mì xuống biển, làm cho nhẹ tàu. 39 Khi ban ngày đã đến, họ chẳng nhận biết vùng đất, nhưng thấy một cái vịnh kia có bờ. Họ đã hội ý xem, nếu có thể đưa tàu vào trong đó. 40 Vậy, họ đã dứt bỏ các dây neo, thả chúng xuống biển, cùng lúc, tháo các dây buộc bánh lái; rồi dong buồm chính, thuận theo gió, giữ hướng vào bờ. 41 Nhưng bị rơi vào chỗ hai dòng nước biển xáp nhau, chúng đã làm cho tàu bị mắc cạn. Thực tế, phần mũi bị kẹt, cứ ở yên, không động đậy, còn phần lái bị tan nát vì những cơn sóng mạnh. 42 Ý kiến của các quân lính là giết các tù nhân, kẻo có ai bơi đi, đào thoát. 43 Nhưng viên đại đội trưởng muốn cứu Phao-lô, đã cấm họ thi hành ý định. Người cũng đã truyền cho ai có thể bơi thì nhảy xuống trước, thoát vào bờ. 44 Những kẻ còn lại, thực tế, người thì trên ván, người thì trên mảnh vụn của tàu. Thế là đã xảy ra, hết thảy họ đều thoát vào bờ.
Lạy Cha, con xin được hiểu như sau:
Trong phân đoạn này, lời nói của Phao-lô tiếp tục được viên đội trưởng, những người lính và những thủy thủ và những người trên tàu nghe và làm theo.
Việc thứ nhất là: Sau khi biết tàu đang được sóng đưa vào gần bờ, thì các thủy thủ đã thả thuyền xuống để tìm cách vào bờ trước, bỏ mặc những hành khách ở trên tàu. Phao-lô biết được điều đó thì báo cho viên đội trưởng và những người lính. Sau đó những người lính đã đến cắt dây làm cho chiếc thuyền rơi xuống biển để những người thủy thủ không thể rời bỏ tàu.
Việc thứ hai là: Khi ban ngày sắp đến, Phao-lô khuyên hết thảy những người trên tàu hãy ăn vì là sự giải cứu của họ và cũng vì họ đã nhịn đói 14 ngày bởi cơn bão. Phao-lô cũng khẳng định họ sẽ được an toàn không hề bị nguy hại đến tính mạng. Sau đó, hết thảy họ cũng đã ăn uống thật no, quăng lúa mì xuống biển cho nhẹ tàu.
Qua những việc đó, con học được rằng, khi con dân Chúa hết lòng sống theo Lời Chúa và hành xử cách khôn sáng thì những lời nói và việc làm không những mang lại ích lợi cho người khác, mà còn được người khác lắng nghe, tôn trọng và làm theo
Trong phân đoạn này, con cũng ấn tượng với việc viên đội trưởng đã cấm những người lính thi hành ý định giết những tù nhân, chỉ vì ông muốn cứu Phao-lô. Con hiểu rằng, việc con dân Chúa sống hay chết hoàn toàn duy thuộc nơi Chúa, vì Ngài mới là Đấng cầm quyền sinh tử muôn loài. Nhưng bên cạnh đó, đời sống của Phao-lô thật sự được ơn trước viên đội trưởng nên ông đã cứu Phao-lô.
Chính đời sống đức tin của Phao-lô nơi Chúa đã ảnh hưởng tích cực đến viên đội trưởng, nên không những Phao-lô được cứu không bị giết, mà những tù nhân trên tàu cũng được an toàn vì ông. Con học được rằng, một đời sống tin kính Chúa không những sẽ cứu mình khỏi những sự dữ xảy đến trên đất, mà còn cứu mình thoát khỏi sự hư mất đời đời trong hỏa ngục.
Cảm tạ ơn Cha ban ơn cho con viết lên sự suy ngẫm trong bài học này. Nguyện mỗi ngày con luôn biết rèn mình trong nếp sống theo Lời Chúa và biết kỷ luật thân thể để làm ích cho mình và ảnh hưởng tích cực đến người khác. Nguyện Ngài ban ơn, dạy dỗ và gìn giữ con luôn. Con cảm tạ ơn Cha. A-men!
Trong ân điển của Đức Chúa Jesus Christ. Vũ Triệu Hùng 17/08/2025
Công Vụ Các Sứ Đồ 27:27-44 Phao-lô Bị Chìm Tàu – Phần 2
Kính lạy Đức Chúa Trời Toàn Năng là Cha Kính Yêu của con ở trên trời. Con cảm tạ ơn Cha đã gìn giữ con một ngày được bình an. Cảm tạ ơn Cha ban cho con có thời gian để viết lên sự suy ngẫm của mình trong Công Vụ Các Sứ Đồ 27:27-44.
27 Khi đêm thứ mười bốn đã đến, chúng tôi cứ trôi nổi trên Biển A-đờ-ria-tích. Đến nửa đêm, các thủy thủ đã nghĩ rằng, họ đang đến gần một vùng đất nào.
28 Họ đã thả trái dò, thấy sâu hai chục sải; nhưng xa hơn một ít, họ lại thả trái dò và thấy sâu mười lăm sải. {Một sải (G3712) là khoảng cách giữa hai đầu ngón tay giữa, khi dang xa hai tay ra, tương đương 72 inches hoặc 1,8288 mét.}
29 Vì sợ có thể rơi vào khu vực đá ngầm, họ đã ném xuống bốn dây neo, từ phía lái tàu; mong cho ban ngày đến.
30 Nhưng các thủy thủ đã tìm cách lánh khỏi tàu. Họ đã thả chiếc thuyền xuống biển, giả vờ như định thả các dây neo từ phía mũi tàu.
31 Phao-lô đã nói với viên đại đội trưởng và các người lính rằng: "Trừ khi những người này cứ ở trong tàu, thì các ông không thể được cứu."
32 Các người lính đã cắt dây buộc thuyền, làm cho nó rớt xuống.
33 Cho tới khi ban ngày sắp đến, Phao-lô đã khuyên hết thảy mọi người hãy ăn thức ăn. Người nói: "Hôm nay là ngày thứ mười bốn mà các ông đang trông đợi, tiếp tục nhịn đói chẳng ăn gì.
34 Vậy, tôi khuyên các ông hãy ăn thức ăn. Vì đây là cho sự giải cứu của các ông. Vì sẽ chẳng ai trong các ông bị một sợi tóc rơi khỏi đầu."
35 Khi người đã nói như vậy rồi, người đã lấy bánh, tạ ơn Đức Chúa Trời, trước mặt mọi người, bẻ ra, bắt đầu ăn.
36 Vậy, hết thảy họ đã được vững lòng. Họ cũng ăn thức ăn.
37 Hết thảy chúng tôi đã ở trong tàu là hai trăm bảy mươi sáu linh hồn.
38 Khi họ đã ăn no, họ đã ném lúa mì xuống biển, làm cho nhẹ tàu.
39 Khi ban ngày đã đến, họ chẳng nhận biết vùng đất, nhưng thấy một cái vịnh kia có bờ. Họ đã hội ý xem, nếu có thể đưa tàu vào trong đó.
40 Vậy, họ đã dứt bỏ các dây neo, thả chúng xuống biển, cùng lúc, tháo các dây buộc bánh lái; rồi dong buồm chính, thuận theo gió, giữ hướng vào bờ.
41 Nhưng bị rơi vào chỗ hai dòng nước biển xáp nhau, chúng đã làm cho tàu bị mắc cạn. Thực tế, phần mũi bị kẹt, cứ ở yên, không động đậy, còn phần lái bị tan nát vì những cơn sóng mạnh.
42 Ý kiến của các quân lính là giết các tù nhân, kẻo có ai bơi đi, đào thoát.
43 Nhưng viên đại đội trưởng muốn cứu Phao-lô, đã cấm họ thi hành ý định. Người cũng đã truyền cho ai có thể bơi thì nhảy xuống trước, thoát vào bờ.
44 Những kẻ còn lại, thực tế, người thì trên ván, người thì trên mảnh vụn của tàu. Thế là đã xảy ra, hết thảy họ đều thoát vào bờ.
Lạy Cha, con xin được hiểu như sau:
Trong phân đoạn này, lời nói của Phao-lô tiếp tục được viên đội trưởng, những người lính và những thủy thủ và những người trên tàu nghe và làm theo.
Việc thứ nhất là: Sau khi biết tàu đang được sóng đưa vào gần bờ, thì các thủy thủ đã thả thuyền xuống để tìm cách vào bờ trước, bỏ mặc những hành khách ở trên tàu. Phao-lô biết được điều đó thì báo cho viên đội trưởng và những người lính. Sau đó những người lính đã đến cắt dây làm cho chiếc thuyền rơi xuống biển để những người thủy thủ không thể rời bỏ tàu.
Việc thứ hai là: Khi ban ngày sắp đến, Phao-lô khuyên hết thảy những người trên tàu hãy ăn vì là sự giải cứu của họ và cũng vì họ đã nhịn đói 14 ngày bởi cơn bão. Phao-lô cũng khẳng định họ sẽ được an toàn không hề bị nguy hại đến tính mạng. Sau đó, hết thảy họ cũng đã ăn uống thật no, quăng lúa mì xuống biển cho nhẹ tàu.
Qua những việc đó, con học được rằng, khi con dân Chúa hết lòng sống theo Lời Chúa và hành xử cách khôn sáng thì những lời nói và việc làm không những mang lại ích lợi cho người khác, mà còn được người khác lắng nghe, tôn trọng và làm theo
Trong phân đoạn này, con cũng ấn tượng với việc viên đội trưởng đã cấm những người lính thi hành ý định giết những tù nhân, chỉ vì ông muốn cứu Phao-lô. Con hiểu rằng, việc con dân Chúa sống hay chết hoàn toàn duy thuộc nơi Chúa, vì Ngài mới là Đấng cầm quyền sinh tử muôn loài. Nhưng bên cạnh đó, đời sống của Phao-lô thật sự được ơn trước viên đội trưởng nên ông đã cứu Phao-lô.
Chính đời sống đức tin của Phao-lô nơi Chúa đã ảnh hưởng tích cực đến viên đội trưởng, nên không những Phao-lô được cứu không bị giết, mà những tù nhân trên tàu cũng được an toàn vì ông. Con học được rằng, một đời sống tin kính Chúa không những sẽ cứu mình khỏi những sự dữ xảy đến trên đất, mà còn cứu mình thoát khỏi sự hư mất đời đời trong hỏa ngục.
Cảm tạ ơn Cha ban ơn cho con viết lên sự suy ngẫm trong bài học này. Nguyện mỗi ngày con luôn biết rèn mình trong nếp sống theo Lời Chúa và biết kỷ luật thân thể để làm ích cho mình và ảnh hưởng tích cực đến người khác. Nguyện Ngài ban ơn, dạy dỗ và gìn giữ con luôn. Con cảm tạ ơn Cha. A-men!
Trong ân điển của Đức Chúa Jesus Christ.
Vũ Triệu Hùng
17/08/2025
***